Bác Hồ với việc đọc và tự học

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

SÁCH ĐIỆN TỬ BÁC HỒ

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BIỂN BÁO GIAO THÔNG CƠ BẢN DÀNH CHO HỌC SINH

    SÁCH NÓI

    SÁCH LỊCH SỬ

    VIDEO HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

    Giới thiệu sách Ngừoi gieo hy vọng lớp 8A1

    CHÂM NGÔN HAY

    Đọc sách là góp phần nâng cao hiểu biết, phát triển tư duy, và hoàn thiện nhân cách

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Điều bí mật 2

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Thu Hường
    Ngày gửi: 08h:45' 19-03-2024
    Dung lượng: 2.3 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    ĐIỀU BÍ MẬT
    Tác giả: Hân Như
    Giá bìa: 89.000 ₫
    Công ty phát hành: Quảng Văn
    Nhà xuất bản: NXB Văn Học
    Số trang: 448
    Ngày xuất bản: 14/2/2014
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
    Giới thiệu
    Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của
    “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời.
    Chàng là một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường. Nàng dịu dàng, biết
    hi sinh dù mang vương miện của một Siêu Đầu Bếp. Họ đến bên nhau trong
    thù hận, hiểu lầm, bị cuốn đi trong vòng xoáy của toan tính quyền lực và tiền
    bạc. Để rồi cuối cùng mới chợt nhận ra nhau giữa bộn bề mưu toan để quay
    về bên nhau khi hai trái tim không bao giờ thôi nhung nhớ.
    Trong không khí lãng mạn của mùa nối tiếp mùa, Hà Nội làm nền cho
    câu chuyện tình yêu trắc trở nhưng đầy lãng mạn của họ
    Trở thành người giúp việc trong gia đình ông bà Phương, Linh cũng bắt
    đầu mối duyên phận kì lạ với Đại - một giám đốc mạnh mẽ, đáng tin cậy
    nhưng không kém phần hào hoa và phong lưu. Những mâu thuẫn và hiểu
    lầm khiến Linh càng thêm e dè và muốn tránh xa Đại hơn. Nhưng lý trí của

    cô lại không thể điều khiển nổi những nhịp đập của trái tim, khi hình bóng
    anh dần trở nên to lớn hơn trong lòng cô. Trải qua rất nhiều chuyện, thân
    phận Vua đầu bếp của Linh cũng dần hé lộ, kèm theo những bí ẩn về những
    lời nói dối được che đậy của chính cô và Lâm - em trai của Đại. Linh có tìm
    được hạnh phúc của mình, nhất là khi Cường - tình cũ của cô cứ tiếp tục
    khiến cuộc sống của Linh ngày một thêm đảo lộn? Một nhân vật mới tên
    Phong cũng xuất hiện đi cùng những âm mưu chực chờ làm tan nát một gia
    đình....
    Để tìm thấy một khoảng trời xanh, đôi khi người ta phải trải qua những
    ngày bão tố. Linh bị đẩy vào một vòng xoáy của những ghen tuông của
    những người đàn ông yêu cô, và chính vì thế cô đã tự khép lòng và đẩy mình
    ra khỏi tình yêu đích thực của mình. Con người, quả thực không thể đánh giá
    bằng vẻ bề ngoài và những lời nói đầu môi. Và Linh hoang mang trước việc
    cô nên nắm tay ai để đi chung một con đường với mình tới suốt cuộc đời.
    Một câu chuyện tình còn dang dở và trắc trở, đang chờ đợi bạn trong tập
    1 của "Điều bí mật", chắc hẳn sẽ không làm bạn thất vọng với thứ văn phong
    giàu biểu cảm và kịch tính quen thuộc của Hân Như.
    Với Điều bí mật, Hân Như tiếp tục khai thác tình yêu đôi lứa, tuy nhiên,
    đó không phải là tình yêu đẹp và lãng mạn như trong Chỉ có thể là yêu mà
    một tình yêu có nhiều trắc trở và sóng gió hơn. Chàng là người đàn ông
    mạnh mẽ, kiên cường, trách nhiệm, giấu sự sâu sắc vào trong vỏ bọc công tử
    đào hoa. Nàng dịu dàng, biết hy sinh dù mang vương miện một Siêu Đầu
    Bếp. Họ - hai con người ấy nhờ duyên phận trái ngang mà gặp gỡ.
    Tình yêu của đôi nhân vật chính bắt đầu từ hiểu lầm và thù hận. Nữ chính
    Linh làm giúp việc tại gia đình có ba cậu con trai với ba tính cách hoàn toàn
    trái ngược. Giữa ba chàng trai ấy, Linh quay cuồng trong toan tính và những
    cảm xúc yêu thương. Người cô yêu lại chính là người cô căm hận còn người
    yêu cô tha thiết lại chỉ thể thầm lặng quan tâm. Tình yêu của họ bao bọc bởi
    tầng tầng lớp lớp bí mật, những tưởng khi đã giữ chặt tay nhau cũng là lúc
    phải rời xa. Những tưởng bí mật này được hé lộ nhưng ai ngờ đó vẫn chưa
    phải là sự thật cuối cùng. Lạc mất để rồi lại tìm thấy.
    Điều bí mật cho ta thấy hiểu những ai yêu thật sự chân thành cuối cùng sẽ
    tìm được nhau cho dù có mất bao thời gian đi chăng nữa. Trải qua biết bao

    thử thách, rồi họ sẽ tìm thấy nhau và với tình yêu thật sự, chẳng bao giờ là
    quá muộn. Các nhân vật trong Điều bí mật, dù tàn nhẫn, dù toan tính, nhưng
    mỗi người đều mang trong mình khát khao được yêu thương, khát khao được
    thấu hiểu. Trong Điều bí mật, độc giả dễ dàng nhận ra một Hà Nội mùa nối
    tiếp mùa, không khí lãng mạn của Hà Nội làm nên cho câu chuyện tình đầy
    trắc trở của họ. Với truyện của Hân Như, đôi khi Hà Nội tưởng như thân
    thuộc lại có những bất ngờ thú vị. Sở thích cá nhân của tác giả là nấu ăn
    cũng được đưa vào truyện. Để người đọc cảm nhận được, bếp núc là công
    việc vô cùng thú vị và người giữ lửa được cho căn bếp cũng chính là người
    có thể giữ ấm hạnh phúc gia đình.
    Vẫn giọng văn mạnh mẽ, cá tính thường thấy, Hân Như trong Điều bí mật
    là người kể chuyện xuất sắc đến kinh ngạc. Với lối viết dày tình tiết, giàu
    cảm xúc và chín chắn, Hân Như đã đi vào lòng độc giả bằng ngòi bút hồ hởi,
    nhiệt thành như phong cách đặc trưng vốn có của cô. Độc giả có thể nhận
    thấy sự trưởng thành trong ngòi bút của Hân Như trong Điều bí mật và
    không khỏi thích thú bởi trí tưởng tượng và sáng tạo của cô gái nhỏ bé này.
    Các tác phẩm đã xuất bản của Hân Như như: Chỉ có thể là yêu, Yêu không
    hối tiếc, Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi.

    PHẦN 1
    TRÁI TIM NHIỀU NGĂN

    CHƯƠNG 1
    NGÔI BIỆT THỰ MÀU RÊU
    Đó là một buổi sáng cuối tháng Mười, trời có sương và hơi se lạnh. Cả
    con phố nhỏ vẫn ngủ im lìm, chỉ có hàng cây là cựa mình thức giấc theo
    tiếng lá bay xào xạc. Trong không khí ẩm ướt của ban mai thoang thoảng
    hương ngọc lan khiến ai đi qua đều cảm thấy thanh tịnh lạ lùng. Dọc hai bên
    phố là hai hàng xà cừ cổ thụ cao lớn, thân cây chằng chịt những vết sẹo.
    Những tán lá vươn cao đan vào nhau thành tầng tầng lớp lớp. Mùa hè, đứng
    từ dưới đường nhìn lên sẽ thấy hàng trăm cổng vòm lớn xếp dọc theo con
    phố nhỏ, hiếm hoi lắm mới có một tia nắng lọt qua, chiếu xuống mặt người.
    Làm bạn với hàng cây và con phố là những ngôi biệt thự cũ kỹ với tường
    rào sắt cao, những khoảng sân vườn lớn. Trong mỗi mảnh vườn đều có vô số
    những chậu hoa, cây cảnh, có mảnh vườn còn đặt cả hòn non bộ, bàn uống
    trà và những chiếc xích đu xinh xắn. Đâu đó có tiếng chim hót vọng ra.
    Những ồn ào của xe cộ và phố xá dường như chẳng bao giờ lọt được tới đây.
    Lúc này, đứng trước cổng ngôi biệt thự ở cuối con phố là một cô gái ăn
    mặc quê mùa, nước da hơi đen, hai hàng lông mày rậm, đôi mắt to và sâu,
    nhìn lâu sẽ thấy có cảm giác buồn bã, u uất. Cô gái này chỉ chừng ngoài hai
    mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu, tay xách theo một túi du
    lịch xanh da trời cũng có vài chỗ đã sờn rách.
    Cô gái đứng trước cổng sắt lớn của ngôi nhà rất lâu, chốc chốc lại ngẩng
    đầu nhìn lên vị trí chuông gọi cửa nhưng cứ chần chừ mãi không dám tiến
    lên. Sau đó, có lẽ cảm giác trời vẫn còn hơi sớm, cô bèn lùi lại, ngồi xuống
    gốc bằng lăng với dáng vẻ vô cùng mỏi mệt. Ngồi một lúc, cô lấy từ trong

    túi xách ra một tấm hình nhỏ, cứ thế dán mắt vào nó. Nước mắt chảy ra từ
    lúc nào, nhưng cô không lau đi.
    Có tiếng xe máy nổ vang tiến lại gần khiến cô gái như người trong mộng
    giật mình tỉnh lại. Một chiếc mô tô phân khối lớn dừng trước cổng, một
    thanh niên mặc áo đen, đầu đội mũ bảo hiểm che kín cả khuôn mặt, chỉ để lộ
    ra đôi mắt lạnh lùng bước xuống. Chàng trai dựng xe rồi tháo mũ ra, hai tay
    bám vào cổng sắt, leo lên bước xuống. Vài giây sau, cánh cổng từ từ mở ra,
    xuất hiện phía sau đúng là chàng trai ấy. Anh ta định dắt chiếc xe vào thì
    mới phát hiện ra cô gái nhà quê kia đang nhìn mình chằm chằm. Anh ta “hừ”
    một tiếng đầy bực bội, sau đó dắt xe vào cánh cổng đang từ từ khép lại.
    Từ đầu đến cuối, cô gái trẻ không nói một lời nào mà chỉ yên lặng chờ
    đợi. Cũng sắp đến giờ những người trong ngôi nhà này thức dậy rồi.
    Quả nhiên, chừng mười lăm phút sau, cánh cổng sắt lại mở ra một lần
    nữa, một phụ nữ trung niên bước ra, tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô.
    - Sao cháu tới sớm vậy? Bác tưởng đến trưa cháu mới lên?
    - Cháu đi nhờ được xe nên đến sớm bác ạ!
    - Ờ, thôi vào nhà đi, chừng nào bà chủ nhà dậy thì bác sẽ dẫn cháu đi gặp.
    Bác có nói qua chuyện của cháu rồi, nhưng bà ấy nói phải xem cháu thế nào
    đã rồi mới quyết.
    Cô gái gật đầu, nhoẻn miệng cười để lộ ra hàm răng trắng tinh, đều tăm
    tắp.
    Khuôn viên ngôi biệt thự có vẻ rộng hơn tưởng tượng với màu xanh mướt
    mắt của cây cảnh. Giữa vườn có một hồ nước, giữa hồ có một mái đình hình
    lục giác, ở trong đình kê một bộ bàn uống trà. Đường ra đình là một cây cầu
    gỗ sơn đỏ. Dưới hồ nước có vài cụm hoa súng trắng, lẫn trong đó vẫn còn
    mấy lá sen già chưa kịp lụi tàn. Ngay góc sân bên hồ có một cây si già, rễ
    đâm xuống tua tủa. Dưới gốc cây si ấy có một chiếc xích đu màu trắng nổi
    bật hẳn lên trong màu xanh mướt của cây.
    Ngôi biệt thự màu rêu với dáng vẻ cũ kỹ khuất sau khoảng vườn tĩnh lặng
    ấy. Những gam màu lạnh khiến ngôi nhà toát lên một vẻ ảm đạm khó nói.
    Nhìn nó người ta sẽ nghĩ ngay rằng: dường như cuộc sống ở đây cũng lặng lẽ
    và buồn chán như vậy.
    Bước trên con đường dẫn vào khoảng sân rộng, cô gái gần như không thể

    rời mắt khỏi hai hàng cẩm tú cầu trồng hai bên. Chủ của ngôi nhà này có lẽ
    là người rất yêu hoa và cây cảnh nên giữa màu xanh mướt của những cây
    vạn tuế, nhật quỳnh,... còn có cả sắc đỏ của hoa hồng, sắc vàng tươi của hoa
    cúc hay những mảnh màu rối rắm và kiêu kỳ do những nhánh lan rừng mang
    lại.
    - Đi, vào đây cháu.
    Tiếng người phụ nữ ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô gái. Hai người đi
    men theo một lối nhỏ lát bằng gạch đỏ ở bên hông ngôi biệt thự.
    Mở cánh cửa sắt nặng nề ở phía sau ngôi nhà, người phụ nữ trung niên
    dẫn cô đi vào bếp, qua một đoạn hành lang ngắn, cuối cùng mở cửa một căn
    phòng nhỏ tối om ngay gần chân cầu thang. Người phụ nữ vẫy tay ra hiệu
    cho cô gái đi vào và nói:
    - Đây là phòng của bác, sau này cháu sẽ ở đây. Nhà tắm và bếp ăn ở ngay
    bên cạnh. Cháu rửa mặt mũi đi rồi ra phụ bác dọn dẹp, nấu bữa sáng. Bác chỉ
    hướng dẫn cho cháu một ngày hôm nay thôi, sáng mai bác sẽ về quê. Cháu ở
    lại cố gắng nhé!
    - Vâng, cháu nhớ rồi! - Cô gái hít vào một hơi thật sâu rồi gật đầu đầy
    kiên quyết.
    ~oOo~
    - Linh, em định làm vậy thật sao? Bé Thiên Ý không thể xa em một ngày
    được, em biết điều đó mà.
    - Nếu sống mãi với em thế này, nó sẽ không có tương lai gì cả. Em muốn
    cho nó một cuộc sống tốt đẹp hơn.
    - Cuộc sống tốt đẹp? Nếu chỉ cần như vậy thì anh tự tin là anh có thể đem
    lại cho em và Thiên Ý.
    - Em đã quyết định rồi. Anh và bác gái giúp em lo cho Thiên Ý ít bữa, em
    sẽ sớm quay lại.
    - Linh...
    - Em xin lỗi anh, anh Kiên.
    Tiếng mở cửa khiến Linh giật mình thoát khỏi suy nghĩ miên man. Bước
    vào là người phụ nữ ban sáng đã dẫn cô vào đây, cũng chính là người cùng
    quê với cô, người đã đồng ý nhường lại cho cô làm người giúp việc trong

    ngôi nhà này. Cô mang ơn bác ấy. Người phụ nữ quê mùa ấy tên là Hiền.
    Bây giờ đang là buổi trưa, cả nhà chủ đã đi ngủ sau bữa cơm do chính tay
    cô làm để chứng tỏ khả năng của mình. Bác chủ nhà có vẻ ưng ý Linh nên đã
    đồng ý cho cô ở lại ngay.
    - Cháu thấy ở đây thoải mái chứ? - Bác Hiền ngồi xuống đầu giường hỏi,
    trên mặt có chút lo lắng.
    - Tốt lắm bác ạ! - Linh gật đầu cười.
    Thấy bác Hiền có vẻ không tin tưởng những lời mình nói, cô lại nói tiếp:
    - Cháu thật sự nghiêm túc với việc này. Bác đồng ý giúp cháu, cả đời này
    cháu phải mang ơn bác.
    - Bác không phải muốn nói chuyện ơn huệ gì cả, mà hơn nữa nếu nói
    chuyện ấy thì bác phải là người cám ơn trước. Vợ chồng ông bà Phương ở
    đây là người rất tốt bụng, bác không muốn làm việc gì thất đức ảnh hưởng
    tới họ.
    - Những gì cháu nói với bác là sự thật. Nếu bác thương cho hoàn cảnh của
    cháu thì mong bác giúp cháu.
    - Thôi được rồi. Thực ra vì họ tốt bụng nên bác cũng không ngại để cho
    cháu vào đây làm. Nhưng dù sao người giúp việc thì vẫn mãi là người giúp
    việc, cơ cực và tủi nhục lắm cháu ạ!
    - Cháu hiểu.
    - Sáng mai bác sẽ về quê, cháu ở lại cố gắng nhé! Hai bác chủ thì không
    sao. Bác trai là bộ đội đã nghỉ hưu nhưng cũng đi suốt, còn bác gái thì bận
    bịu cả ngày với đứa cháu ngoại nên không có thời gian cơm nước và dọn dẹp
    nhà cửa. Mấy cậu con trai thì trái tính trái nết một chút, cháu chỉ cần nhẫn
    nhịn là được. Cũng may là một cậu đã ra ở riêng, một cậu cũng đi suốt
    không về, chỉ có cậu út vẫn còn sống cùng ông bà ấy thôi.
    Bác Hiền thở dài một tiếng khi nói tới mấy đứa con chủ nhà, dường như
    chính bác cũng khó lòng mà chịu đựng được tính nết của những anh con trai
    nhà này, mà theo bác thì không có được một chút tính tốt nào của bố mẹ cả.
    ~oOo~
    Hôm nay, ông bà Phương dậy sớm hơn mọi khi. Chủ nhật, theo thường lệ
    sẽ là ngày các con của ông bà về nhà đông đủ. Ngoại trừ cô con gái cả hiện

    đang cùng chồng tu nghiệp ở nước ngoài thì hai ông bà còn ba cậu con trai
    nữa, hai trong ba người đã trưởng thành và ra ở riêng, còn lại cậu út vẫn
    sống cùng bố mẹ. Mặc dù nhà còn rộng rãi nhưng ông bà Phương rất khuyến
    khích con cái tự lập.
    Ông Phương là đại tá quân đội đã nghỉ hưu được nhiều năm. Từ khi về
    nhà, ông thích trồng và chăm sóc cây cảnh, thường ngày ông hay đi chơi cờ
    cùng mấy người bạn hưu trong tổ dân phố, đến bữa mới về ăn cơm. Ông hay
    mặc bộ quần áo bộ đội đã cũ sờn và bạc phếch, đầu đội mũ cối, đi chiếc mipha sắm từ những năm chín mươi. Ông dùng chiếc xe đạp đó để đi khắp
    thành phố thăm hỏi đồng đội. Mọi người trong gia đình này đều rất kính sợ
    ông.
    Bà Nguyệt ngày trước là con gái thành phố, xinh đẹp, duyên dáng, mười
    tám tuổi đã lấy ông. Hai ông bà lấy nhau được hai tháng thì chiến tranh biên
    giới Tây Nam nổ ra. Ông phải vào chiến trường, còn bà làm công nhân ở nhà
    máy xe đạp Thống Nhất. Sau khi Tư lệnh Kim Tuấn hy sinh tại Campuchia,
    quân đoàn 3 mà ông tham gia được điều động về phòng thủ ở chiến trường
    Đông Bắc. Trong suốt thời gian tham gia hai cuộc chiến tranh, ông rất ít khi
    xin nghỉ phép về nhà. Chỉ mỗi lần theo chỉ huy về Hà Nội họp ông mới tranh
    thủ ghé qua nhà, nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm hôm sau lại vội vã về đơn vị
    ngay. Hai người con của ông bà Phương là Nguyễn Đại và Nguyễn Lâm đều
    ra đời trong những tháng ngày khó khăn trùng trùng ấy.
    Chiến tranh biên giới khép lại, ông Phương được điều động trở về Hà
    Nội. Ngày trở về, ông đem theo một đứa bé gái. Ban đầu hàng xóm không
    biết, bàn tán rằng ông đóng quân ở xa rồi có con rơi con vãi. Đứa con gái ấy
    lớn hơn con trai cả của ông hai tuổi. Ông nói rằng đó là con của một đôi vợ
    chồng trẻ từng cưu mang đùm bọc ông trong một lần ông bị thương, lạc đơn
    vị. Cha mẹ nó qua đời trong một trận lũ quét. Ông đã gửi con bé cho một gia
    đình ở gần đơn vị cưu mang, bây giờ mới đưa nó về nhà theo ông. Thằng Đại
    khi ấy mới chuẩn bị đi học, thằng Lâm thì mới thôi nôi. Mặc dù nhà nghèo,
    con cái nheo nhóc nhưng bà Nguyệt vẫn đón nhận đứa trẻ, yêu thương, chăm
    sóc cho nó thậm chí còn hơn cả con của mình. Nếu không có cha mẹ nó, có
    lẽ các con của bà cũng chẳng còn một người cha để yêu thương như bây giờ.
    Năm sau thì bà sinh tiếp thằng út. Ông Phương thường phải ở lại đơn vị, tới

    cuối tuần mới về nhà, một mình bà tần tảo nuôi bốn đứa con lớn lên. Bốn
    đứa trẻ hiểu được nỗi vất vả của bà, nên nếu chúng có sự xa cách với tính
    tình nghiêm khắc của ông Phương thì lại rất tình cảm với mẹ.
    Khi ông Phương nghỉ hưu thì những đứa con đã khôn lớn, thế nên ông có
    muốn dùng kỷ luật quân đội để uốn nắn các con mình thì cũng không được
    nữa, thậm chí còn tạo ra mâu thuẫn giữa cha và con. Đầu tiên là người con
    lớn của ông.
    Nguyễn Đại năm nay hai mươi tám tuổi, là người thừa hưởng nhiều nhất
    ngoại hình cũng như tính cách của ông Phương. Đứa con lớn này của ông có
    một niềm đam mê kinh doanh vô cùng lớn, nên sau những bài răn dạy của
    ông về đạo đức kinh doanh thì hai cha con thường cãi nhau rất lớn. Nó lại
    giống ông, cứng đầu và đã muốn thì sẽ làm cho bằng được nên càng ở gần
    lại càng xung khắc. Hơn nữa, trong chuyện tình cảm, Đại lại nghĩ rất thoáng.
    Mặc cho ông nói rằng như thế là mất dạy, là vô đạo đức, nó vẫn sống theo ý
    mình, thậm chí còn chuyển ra ở riêng một chỗ cho thoải mái, đỡ làm ông
    chướng mắt.
    Đứa con trai thứ hai là Nguyễn Lâm. Nếu anh trai của nó chọn nghề kinh
    doanh, dù đôi khi bị ông coi là nghề lừa lọc nhưng vẫn còn đỡ hơn cái nghề
    mà ông cho là chỉ toàn tai tiếng - ca sĩ. Hồi còn trẻ, bà Nguyệt cũng là cây
    văn nghệ của cơ quan, có lẽ Lâm được thừa hưởng tài năng từ bà. Nhưng
    nếu chọn ca hát làm một nghề thì ông cực lực phản đối. Mỗi ngày xem thời
    sự hay đọc những bài báo chướng tai gai mắt về giới nghệ sĩ là ông lại liên
    tưởng tới con trai mình. Cứ nghĩ tới có ngày người khác đọc bài báo về nó
    rồi cũng có cảm giác chướng tai gai mắt như ông là ông lại khó chịu. Con
    trai ông không phải để người ta nhìn vào rồi bàn tán, chỉ trỏ, thế thì có khác
    nào họ đang dè bỉu, chê bai thẳng vào mặt ông không?!
    Đó là lý do Lâm cũng dọn ra khỏi nhà.
    Đứa con trai út của ông bà là Trường Minh, hiện đang là sinh viên năm
    cuối trường Kiến trúc.
    Đứa trẻ mà ông mang về năm xưa hiện tại là chị cả trong nhà, luôn ngoan
    ngoãn khiến ông rất hài lòng. Tâm đã lấy chồng và có một đứa con trai. Hai
    vợ chồng cô đều đang tu nghiệp ở nước ngoài, để con lại nhờ ông bà chăm
    giúp. Thằng cháu ngoại được cả nhà gọi là Tin, cũng sắp được hai tuổi, đang

    bập bẹ học nói.
    Nếu chỉ có hai vợ chồng ông với đứa con trai út thì ông bà đã không thuê
    người giúp việc. Nhưng chăm sóc thằng cu Tin quá vất vả, một mình bà
    Nguyệt không xong. Bận bịu với nó mà bà không có thời gian chăm lo nhà
    cửa và cơm nước cho bố con ông nữa. Thuê người giúp việc cũng là để bà có
    người nói chuyện hàng ngày cho đỡ buồn.
    Hai ông bà Phương vừa ăn sáng vừa bàn xem hôm nay mấy đứa con trai
    về sẽ làm món gì cho chúng ăn. Bàn một thôi một hồi, cuối cùng lại dẫn tới
    tận chuyện bây giờ đã là mùa thu rồi, đang là mùa cưới, cũng nên giục thằng
    lớn lấy vợ đi là vừa. Có vợ con rồi chắc nó mới tu chí làm ăn, không suốt
    ngày lang thang, nhậu nhẹt, gái mú nữa.
    - Tôi nhắm kỹ đứa thứ hai nhà anh Học rồi, hôm nào mời nhà nó sang đây
    ăn một bữa cơm, gọi cả thằng Đại về xem ý kiến nó thế nào - Bà Nguyệt vừa
    ăn vừa nói với chồng.
    - Cần ý kiến của nó làm gì! Chắc chắn là con gái nhà người ta hơn hẳn
    với đám bạn bè ăn chơi của nó rồi - Ông Phương đặt đũa xuống rồi nói tiếp Cái lũ con gái ấy chỉ giỏi suốt ngày bôi son trát phấn, quần quần áo áo. Bà
    cứ gọi nó về đây, bắt nó lấy vợ, xem nó có dám cãi lời không?
    - Ừ, mà con bé Huyền nhà anh Học khôn ngoan và giỏi chắn vén lắm,
    phải tay nó mới trị được thằng Đại nhà mình - Bà Nguyệt gật đầu đồng tình
    với chồng, nhưng rồi như sực nhớ ra gì đó, bà hỏi tiếp - Nhưng mà lần trước
    tới nhà hàng của nó, tôi nghe nhân viên kháo nhau là nó đang theo đuổi cái
    cô đầu bếp làm ở đó cơ mà, chắc lại thôi rồi à?
    - Con bé Nhật Lệ tôi gặp rồi, cao ráo, xinh đẹp lại có nết, thằng con nhà
    mình nằm mơ mới lấy được nó - Ông Phương chép chép miệng.
    - Sao nghe nói nó bỏ nhà hàng của thằng Đại để sang nhà hàng khác trả
    lắm tiền hơn mà? - Bà Nguyệt ngẩn ra hỏi lại.
    - Bà nghe ai nói? Nó đi chữa bệnh rồi. Nhà nó ở quê, nhưng mà nó mua
    một căn hộ ở ngay bên cạnh căn hộ của thằng Đại. Dạo đó thằng Đại đi công
    tác nước ngoài, tôi phải tới trông nhà cho nó mấy bữa còn gì. Khi đi con bé
    còn sang chào cả tôi, rồi còn gửi con chó ở chỗ thằng Đại, sẽ quay lại lấy sau
    mà.
    - À, ra thế. Thế mà tôi cứ tưởng... - Bà Nguyệt nói thêm - Mà thôi, cứ lấy

    con gái thành phố cho gần nhà. Lấy gái quê, Tết nhất chạy đi chạy lại hết
    nhà mình tới nhà vợ, vừa khổ vừa mệt.
    - Bà chỉ được cái nghĩ ngắn. Con gái quê thì càng ngoan chứ sao. Tôi là
    tôi chỉ thích nó lấy con gái quê. Con gái thành phố, nhiều đứa về làm dâu đã
    cãi bố mẹ chồng như chém chả.
    Ông Phương nói xong thủng thẳng đứng dậy, đi ra bàn uống nước, nói
    với Linh:
    - Cháu lên gọi thằng Minh dậy đi. Con trai gì mà sáng cứ nằm ườn ra,
    không chịu dậy tập thể dục gì cả. Chắc nửa cái ba lô của bộ đội ngày xưa nó
    cũng chẳng đeo nổi. Gọi nó dậy bằng được cho bác.
    - Thời mình đói khổ quen rồi mà ông.
    - Thời nào chả có người khổ - Ông Phương nghe thấy vợ bênh con thì
    quát lại - Cứ sướng quen rồi hư cả người, đến lúc đói rách thì khổ nó chứ
    khổ ai. Bà toàn bênh con những cái không đâu. Còn thằng Lâm nữa, nó về
    thì bảo nó học lấy cái nghề khác tử tế hơn đi, tôi không cấm nó đam mê hát
    hò, nhưng chọn đó làm nghề mưu sinh là không được. Nó đi hát mãi được à,
    bốn năm chục tuổi đầu thì ai người ta mướn nó hát mấy cái bài vớ vẩn, anh
    anh em em não ruột nữa.
    Biết tính chồng nên bà Nguyệt lặng im, không cãi lại nữa, chỉ khẽ khoát
    tay ra hiệu cho Linh đi lên lầu gọi con trai xuống.
    Linh đi lên lầu. Cô gõ cửa phòng Minh mấy tiếng cũng không có ai đáp
    lại, có lẽ Minh vẫn còn ngủ say. Minh cũng là người mà sáng qua khi tới đây
    cô đã gặp ở cổng. Anh chàng cao lớn có đôi mắt sắc lạnh đi chiếc xe mô tô
    màu đen rất bắt mắt.
    Cô đẩy cửa, cửa không khóa. Vừa bước vào, một luồng không khí lạnh
    toát xộc tới khiến cô rùng mình. Một người đang trùm chăn kín mít từ đầu
    tới chân nằm trên giường. Thực ra cô biết anh chàng này tới bốn giờ sáng
    hôm nay mới mò về, nên giờ này dĩ nhiên là đang ngủ rồi. Ông bà Phương
    có lẽ chẳng bao giờ ngờ cậu con trai út tưởng là ngoan nhất nhà lại luôn trèo
    cổng trốn ra ngoài lúc nửa đêm và sẽ không bao giờ về trước bốn giờ sáng.
    Linh kéo rèm căn phòng cho ánh sáng chiếu vào rồi đặt tay lên chăn khẽ
    lay:
    - Anh Minh, anh Minh.

    Không có tiếng đáp lại. Cô lại lay lần thứ hai:
    - Hai bác gọi anh xuống ăn sáng kìa.
    - Không ăn - Lần này có tiếng đáp lại với giọng ngái ngủ.
    Linh lắc đầu ngán ngẩm, một chút cảm giác chán ghét đám cậu ấm cô
    chiêu này dâng lên trong đầu, lại nhớ tới lời của ông Phương, phải gọi dậy
    bằng mọi cách, thế nên cô cầm lấy chăn và kéo soạt một cái:
    - Anh dậy đi, bác trai nói cậu không chịu xuống thì...
    Nhưng lời nói đến đây thì dừng. Trước mắt cô, nằm co ro trên giường là
    một gã trai mét tám, trần như nhộng, chỉ mặc duy nhất một chiếc quần bé
    xíu. Cảm thấy lành lạnh, Minh mở mắt ra mới thấy trước mặt mình là một
    con bé quê mùa, xấu xí không chút ưa nhìn, tay đang ôm cái chăn trắng tinh,
    miệng há hốc, mắt mở trừng trừng nhìn mình, hay nói đúng hơn là một vị trí
    nhạy cảm trên cơ thể mình thì vội vàng giật lấy cái chăn rồi hét lên:
    - Cút... ra... mau. Chưa thấy con trai cởi truồng đi ngủ bao giờ à?
    - Aaaaa... - Giọng Linh hét sau đó còn to hơn. Cô chạy biến ra khỏi phòng
    với tốc độ nhanh nhất có thể, để lại phía sau tên con trai mặt mũi đỏ như gấc
    chín. Lúc đó, mặt cô còn đỏ hơn cả mặt hắn.

    CHƯƠNG 2
    NHỮNG ĐỨA CON TRAI
    Thấy con trai ăn sáng mà mặt mũi cứ hằm hằm, bà Nguyệt ân cần hỏi:
    - Sao thế con?
    Minh nghĩ tới cảnh mới xảy ra, tự nhiên mặt mũi lại đỏ ửng lên, vội cúi
    gằm mặt đáp:
    - Dạ không có gì đâu mẹ.
    Ăn vội thêm vài miếng, Minh xô ghế đứng dậy:
    - Con lên phòng đây ạ!
    Nhưng ông Phương đã nói vọng vào từ phòng khách:
    - Đàn ông gì mà suốt ngày ru rú ở trên phòng, được ngày nghỉ thì bắc
    máy bơm ra tưới vườn cây giúp bố, không thì phóng xe qua thăm cô chú có
    phải hơn không.
    - Thôi, cả tuần nó học hành mệt rồi, cho nó ngủ thêm đi ông. Lên phòng
    đi con, chừng nào hai anh về thì xuống cũng được.
    Bà Nguyệt đáp thay con rồi đưa mắt ra hiệu cho Minh lên phòng. Bà biết
    ông thỉnh thoảng vẫn đem chuyện bực bội hai đứa con trai lớn sang cả đứa
    con út này. Bà luôn nghĩ trong lòng, con trai hơn hai mươi tuổi đầu mà
    không ra ngoài phá phách, chơi bời là tốt lắm rồi, ông ấy lại còn cố tình
    muốn tống nó ra đường làm gì nữa. Vừa dỗ thằng cháu ngoại ăn bà vừa nghĩ
    đến việc sẽ làm mai cho thằng Đại với con bé Huyền. Hai nhà lâu nay vẫn
    qua lại với nhau, lại ở cùng một khu phố nên rất gần gũi. Bà cũng chẳng lạ gì
    con bé Huyền kia, cao ráo, xinh xắn, nghề nghiệp đàng hoàng, ổn định mà
    lại rất ngoan ngoãn. Con bé vừa mới ra trường được mấy tháng mà đã có

    không biết bao nhiêu người ngấp nghé. Bà nghe ông bà Học nói nó vẫn chưa
    ưng ai nên mừng lắm, vội vàng đánh tiếng cho con trai mình. Ông bà Học
    nghe xong ý định của bà thì cũng gật gù đồng ý, chỉ cần đợi hai đứa trẻ gặp
    nhau rồi phát triển thêm tình cảm là xong.
    Ở tuổi đầu hai thứ tóc rồi nên lúc nào bà cũng chỉ mong mấy đứa con sớm
    thành gia thất cho thêm vui cửa vui nhà. Hơn nữa ông Phương lại là con
    trưởng nên bà muốn sớm có cháu nội để lỡ có mệnh hệ nào mà đi sớm cũng
    dễ ăn nói với tổ tiên ở trên trời. Vậy mà hai thằng con lớn của bà cứ nói tới
    chuyện lấy vợ thì lắc đầu nguây nguẩy. Đứa nào cũng nói còn phải gây dựng
    sự nghiệp, ba mươi tuổi mới tính chuyện vợ con.
    Không tính cô con gái đã đi lấy chồng, trong ba đứa con trai thì thằng Đại
    là người bà hiểu rõ nhất. Cậu con cả này của ông bà tính tình bướng bỉnh lại
    có chí tiến thủ hơn người. Chưa đầy ba mươi tuổi mà nó đã có một sự nghiệp
    vững vàng, hiện tại đang là chủ của một nhà hàng năm sao trong thành phố,
    rất có tiếng tăm. Đại không thiếu bạn gái, thậm chí có thể nói là rất nhiều,
    nhưng chưa một lần nào nó chính thức đưa người yêu về ra mắt ông bà. Mỗi
    lần bà gợi ý thì nó đều nói khi nào quyết định lấy vợ thì mới đưa về. Có hôm
    bà tới nhà hàng của nó, nghe mấy đứa nhân viên nói rằng giám đốc Đại được
    nhiều cô theo đuổi lắm, cô nào cũng đẹp, cũng cao ráo, có cô còn là diễn
    viên điện ảnh hay ca sĩ gì đó, cô nào cũng quan tâm yêu chiều nó. Bà thấy
    vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì rõ ràng con trai của mình không đến nỗi mải
    mê làm ăn mà không đi kiếm bạn gái, nhưng lo nhiều hơn vì chỉ sợ con trai
    mình sẽ trở thành người đàn ông không đứng đắn trong mắt người khác. Lần
    này nó về, bà ướm hỏi xem ý nó có ưng con bé Huyền hay không? Hai đứa
    này cũng từng học chung trường cấp một, cấp hai nên không phải không biết
    nhau.
    Thằng Lâm thì đã có bạn gái. Bạn gái Lâm chính là quản lý của con trai
    bà luôn. Cô gái này tên Trang, hầu như mỗi lần Lâm về nhà đều dẫn Trang
    về theo. Mỗi lần ông bà đả động tới chuyện đám cưới thì hai đứa đều nói
    chưa phải lúc này. Bà cũng lo về nghề nghiệp của Lâm, không biết sau này
    nếu nghỉ hát thì con ông bà sẽ sống bằng nghề gì?
    Thằng Minh thì sống tình cảm và gần gũi với mẹ nhất, có lẽ do nó là con
    út. Thằng Đại vừa vào đầu năm thứ hai đại học đã xin dọn ra ở riêng, mình

    nó tự thuê một phòng trọ rồi tự kiếm tiền sinh sống và ăn học, một đồng ông
    bà đưa cho cũng không cầm. Thằng Lâm thì còn ra đời sớm hơn, tốt nghiệp
    cấp ba là đã đi hát rồi, họa hoằn lắm một tháng mới về thăm bố mẹ được
    một, hai lần. Chỉ có thằng Minh vẫn còn ở với bố mẹ, và cũng không có ý
    định sẽ ra ngoài ở. Đó cũng là ý của ông bà. Chẳng lẽ nhà có bốn đứa con
    mà đứa nào cũng đi hết!?
    ~oOo~
    Linh đi chợ về rồi vào bếp sơ chế thực phẩm dưới sự hướng dẫn của bà
    Nguyệt. Mấy hôm nay cu Tin mọc răng nên quấy khóc, chẳng khi nào rời bà
    ngoại nửa bước. Bà Nguyệt chỉ còn cách chỉ cho Linh cách nấu mấy món mà
    các con bà thích ăn. Mặc dù những món này khá bình dân, nhưng các con bà
    đều vô cùng cầu kì và khó tính trong việc ăn uống, nhất là thằng Đại. Bản
    thân là ông chủ nhà hàng nên Đại rất khắt khe trong việc nấu nướng, chỉ cần
    không đúng mùi vị thì nhất định sẽ không ăn.
    Linh sơ chế thực phẩm xong thì ông Phương nhắc cô tưới cây rồi đạp xe
    sang nhà mấy ông bạn già chơi.
    Vườn cây cảnh của ông Phương không lớn lắm nhưng có đủ các loại cây.
    Được ông kỳ công sưu tầm về nên mỗi cây đều có dáng vẻ khác nhau, không
    cây nào giống cây nào. Cỏ trong vườn một cọng cũng không có. Một tuần
    ông dành ra một ngày để tỉ mẩn nhổ từng cọng cỏ.
    Linh vừa tưới cây vừa nghĩ tới cảnh xấu hổ diễn ra buổi sáng, bất giác
    mặt cô lại đỏ lên. Cô nhanh chóng để những ý nghĩ khác thay thế vào đó. Cô
    nghĩ tới cuộc sống trước đây của mình, nghĩ tới Thiên Ý, nghĩ tới những dự
    định cho tương lai. Không biết quyết định này có đúng hay không, nhưng cô
    biết cô không thể rút lui được nữa. Cô có thể làm tất cả vì Thiên Ý.
    Vừa làm vừa nghĩ nên Linh không để ý một chiếc ô tô dừng trước cổng
    nhà. Có tiếng bước chân đi tới, tiếng mở cổng, sau đó là tiếng kêu thất thanh:
    - Bố ơi... Á...
    Tiếng hét làm Linh giật nảy người. Thì ra khi người đó bước vào cổng
    cũng là lúc vòi nước trong tay Linh hướng về phía đó. Người kia xui xẻo
    hứng trọn dòng nước ấy.
    Đó là một thanh niên cao chừng 1 mét 75, thân hình cân đối, mái tóc cắt

    ngắn gọn gàng, mặc một chiếc áo sát nách trắng và quần lửng ống rộng. Lúc
    này cái miệng tươi cười của anh chàng đã méo xệch. Người này cúi nhìn
    mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Linh, trong mắt hiện lên một vẻ ngạc nhiên
    không thể che giấu:
    - Ủa, em là ai thế?
    Linh sững cả người, lóng ngóng không biết phải làm thế nào. Nhưng thấy
    anh chàng này không có vẻ gì là bực mình, lại hỏi một câu như thế, cô ấp
    úng đáp:
    - Dạ, em mới tới đây làm ạ!
    - Ồ, thế bác Hiền đâu?
    - Bác Hiền về quê rồi ạ!
    - Vậy à? Lâu chưa? Sao anh không biết nhỉ?
    - Dạ mới hôm qua! Anh bị ướt rồi, em xin lỗi. Em sơ ý quá!
    - Thôi không sao - Anh chàng mỉm cười rồi bước đi - Anh vào thay quần
    áo đã. Mà em tên gì nhỉ?
    - Linh ạ!
    - Ừm... Anh là Đại. Thôi làm việc đi nhé!
    Linh ngoái đầu nhìn theo anh, không nghĩ con trai lớn của ông bà Phương
    lại dễ gần như vậy. Cũng không giống miêu tả của bác Hiền lắm, ít ra thì
    không khó tính như cô nghĩ.
    Một lúc sau, Đại lại bước ra sân. Linh vẫn đang tưới cây ở một góc vườn.
    Anh đứng từ xa nhìn cô, đôi lông mày chau lại trong chốc lát, sau đó mới
    giãn ra. Anh tiến về phía cô, tươi cười nói:
    - Để anh giúp em nhé?
    - Không cần đâu anh! Em làm cũng sắp xong rồi! - Linh lắc đầu bối rối,
    cô không quen với thái độ niềm nở đó từ một người khác giới xa lạ.
    - Anh nghe mẹ anh nói em cùng quê với bác Hiền à?
    - Vâng, ở quê nhà em và nhà bác ấy gần nhau anh ạ!
    - Ồ, vậy chắc em biết Nhật Lệ chứ?
    - Chị Nhật Lệ à? - Linh hơi khựng lại trong giây lát, sau đó vẫn bình tĩnh
    đáp - Có anh ạ, nhưng chị ấy chuyển lên thành phố sống lâu lắm rồi, giờ em
    cũng chẳng nhớ mặt chị ấy thế nào nữa.
    - Nghĩa là bây giờ cô ấy không ở quê à?

    - Không anh ạ! Chị em chị Lệ lên thành phố, thỉnh thoảng mới về thăm
    quê thôi. Ở quê các chị ấy cũng chỉ có họ hàng, bố mẹ đều mất cả rồi mà.
    - Em cũng biết em gái Nhật Lệ à? Cô ấy giờ có ở quê không?
    - Không ạ! Hình như chị ấy ra nước ngoài rồi.
    - Ừ... - Đại khẽ đáp, cũng không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy
    gương mặt anh thất thần một lúc lâu.
    Lát sau, anh lại hỏi:
    - Em biết nấu ăn chứ?
    - Dạ? Biết chứ anh. Con gái ở quê mà không biết nấu ăn thì bố mẹ sẽ
    mắng chết, thế thì làm sao lấy được chồng. Hơn nữa ở quê mà được ở nhà
    nấu ăn thế này ...
     
    Gửi ý kiến