Bác Hồ với việc đọc và tự học

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

SÁCH ĐIỆN TỬ BÁC HỒ

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BIỂN BÁO GIAO THÔNG CƠ BẢN DÀNH CHO HỌC SINH

    SÁCH NÓI

    SÁCH LỊCH SỬ

    VIDEO HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

    Giới thiệu sách Ngừoi gieo hy vọng lớp 8A1

    CHÂM NGÔN HAY

    Đọc sách là góp phần nâng cao hiểu biết, phát triển tư duy, và hoàn thiện nhân cách

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Hạnh phúc thật giản đơn

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Vũ Thị Thu Hường
    Ngày gửi: 09h:50' 19-03-2024
    Dung lượng: 869.8 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    HẠNH PHÚC THẬT GIẢN ĐƠN
    Những lời khen tặng
    Đọc xong cuốn sách Hạnh phúc thật giản đơn, tôi cảm thấy sách giản dị như
    chính con người của tác giả vậy. Dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng
    mang tâm từ của mình rải khắp nơi. Dù gặp gỡ bất cứ ai, anh cũng quan tâm
    và dành cho họ cái nhìn trìu mến. Qua cuốn sách, tôi cũng cảm nhận được
    trong anh đã có sự chuyển hóa mạnh mẽ.
    Hạnh phúc thật giản đơn chứa đựng tâm tư, suy nghĩ cùng những trải
    nghiệm của chính tác giả về cuộc đời qua góc nhìn chân thực của một doanh
    nhân, Phật tử. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách vừa là lời độc thoại, vừa là
    những đối thoại của tác giả với mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ trong
    cuộc sống hôm nay.
    LÊ VĂN THÀNH
    Tổng Giám đốc Tổng công ty Cổ phần Bảo Minh

    Gặp lại TS. Nguyễn Mạnh Hùng mấy năm trở lại đây, tôi vô cùng ngạc nhiên
    nhận thấy sự chuyển hóa lớn lao trong con người anh. Tôi nhận thấy một
    dòng năng lượng hỉ lạc sống động, mạnh mẽ luôn hiện hữu bên trong một
    con người nhìn bên ngoài hết sức giản dị, nhưng giàu lòng trắc ẩn. Qua tìm
    hiểu về anh và đọc những trang sách anh viết, tôi đã dần hiểu ra rằng, có lẽ
    may mắn nhất trong cuộc đời của anh là đã có duyên lành được gặp Phật
    pháp, được thọ trì và thực hành theo giáo pháp thâm sâu và vi diệu của Đức
    Phật. Để giúp chuyển hóa khổ đau, cân bằng cuộc sống, theo TS./Phật tử
    Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng, mỗi người chúng ta đều cần học cách điều
    phục tâm mình vì tâm ta là nguồn cội của mọi vấn đề qua việc thực hành
    hàng ngày một số phương pháp đơn giản mà hiệu quả như tập thở, tập cười,
    tập nhìn đời bằng con mắt yêu thương... Cuốn sách Hạnh phúc thật giản đơn
    là thể hiện tâm nguyện cháy bỏng của anh được chia sẻ với tất cả mọi người,
    đặc biệt là các bạn trẻ “bí quyết giản đơn” mà anh đã tự mình chứng thực
    qua nhiều năm thực hành miên mật giáo lí Đạo Phật để có được an lạc và
    hạnh phúc chân thực ngay trong đời sống hàng ngày đầy căng thẳng, lo âu
    như hiện nay.
    ĐẶNG THỊ HỒNG THÚY
    Giám đốc điều hành Công ty Luật Quốc tế D&N
    Tôi rất vui mừng khi được đọc cuốn sách Hạnh phúc thật giản đơn của tác
    giả, TS. Nguyễn Mạnh Hùng. Bằng cách viết thông qua các mẩu chuyện
    ngắn gọn, đơn giản, súc tích nhưng đầy ý nghĩa, tác giả đã giúp người đọc
    nhận ra được những giá trị rất sâu sắc sau mỗi câu chuyện.
    Trong cuộc sống hiện tại, mỗi người chúng ta ai cũng tìm kiếm, ai cũng mưu
    cầu có được hạnh phúc, song không phải ai trong cuộc sống này cũng tìm
    thấy hạnh phúc. Có những con người kiếm tìm cả cuộc đời cũng không bao
    giờ cảm nhận, không bao giờ tìm thấy hạnh phúc. Có những người đã tưởng
    tìm thấy hạnh phúc song lại nhận ra rằng đó không phải là hạnh phúc mình
    đang kiếm tìm.
    Chân thành cảm ơn tác giả đã đưa đến cho người đọc một tư duy mới, một
    giá trị giản dị của Hạnh phúc.
    ĐẶNG QUỐC DŨNG
    Phó Giám đốc Công ty Cổ phần Tin học,
    Công nghệ, Môi trường – Vinacomin
    Cuốn sách Hạnh phúc thật giản đơn của doanh nhân Phật tử Nguyễn Mạnh

    Hùng đã đem đến cho chúng ta cảm nhận mới mẻ qua những trải nghiệm
    của chính bản thân tác giả trong thực tế cuộc sống. Tôi nhận thấy trong
    cuốn sách của anh những suy tư, trăn trở về các vấn đề xã hội qua các câu
    chuyện giản dị, cô đọng nhưng giàu ý nghĩa. Tác giả rất quan tâm tới CON
    NGƯỜI, những giá trị tiềm ẩn của con người trong cuộc sống và sự chuyển
    hóa để giúp con người có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Cuốn sách là một tác
    phẩm mang nhiều giá trị nhân văn, chắc chắn sẽ đem đến cho độc giả những
    suy tư mới, thêm yêu đời, yêu người trong cuộc sống xã hội hôm nay.
    ĐÀO THẾ VINH
    CEO Golden Gate Restaurant Group
    Cuốn sách khiến cho những người còn ít hiểu biết có cái nhìn đúng đắn hơn
    về sự huyền diệu của Đạo Phật đối với cuộc sống. Không như những cuốn
    sách giáo lí khô khan dạy về những việc phải làm, những câu chuyện
    trong Hạnh phúc thật giản đơn, như đúng tên gọi của nó, dễ đọc, dễ hiểu và
    như những lời gợi ý nhẹ nhàng cho người đọc suy ngẫm sâu hơn về ý nghĩa
    thực sự của cuộc sống. Những câu chuyện ở đây không phải nhằm gây ấn
    tượng thật mạnh mẽ mà giúp người đọc bình tâm nhìn lại chính mình trong
    cuộc đấu tranh với “kẻ thù lớn nhất” – đó là chính bản thân mình. Một cuốn
    sách đáng đọc cho những bạn trẻ đang trên bước đường lập nghiệp, nó giúp
    cho người đọc giữ được trạng thái quân bình trong một xã hội nhiều biến
    động mà chúng ta đang sống hôm nay.
    KIỀU NGỌC ANH
    Giám đốc Công ty Kiều Gia
    Mỗi câu văn, tựa đề, câu chuyện Thầy viết ra đây đều đề cập đến một khía
    cạnh khác nhau của cuộc sống hiện tại, đáng để cho ta phải suy ngẫm,
    nhưng tất cả đều toát lên cái tình tha thiết chia sẻ yêu thương rất thật, rất
    đời thường và gần gũi. Nhất là trong lĩnh vực tâm linh tôi cảm nhận được sự
    hạnh phúc an lạc của Thầy, cảm thấy như Thầy đang hòa mình trong cảnh
    giới cực lạc ở Tây phương, đang thẩm thấu từng tiếng kệ lời kinh của Phật
    dạy. Thầy truyền sự phấn khích hoan hỉ của Thầy khiến cho ai đọc cũng cảm
    nhận được nguồn năng lượng từ Thầy lan tỏa… lan tỏa khắp muôn nơi! Để
    từ đấy mọi người hiểu được sự vi diệu của Phật pháp, hiểu được giá trị của
    sự tinh tấn tu tập vì khi biết tu tập, biết sửa mình từng ngày, từng giờ thì mới
    có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần
    hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Và từ
    đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù
    hợp.

    ĐẶNG THỊ KIM THỦY
    Giám đốc Công ty Việt Tân Phát
    Trong nhịp sống vội vã hiện đại ngày nay, thật hiếm khi gặp được những
    người như anh Nguyễn Mạnh Hùng. Với tâm từ của một thiền giả và kinh
    nghiệm phong phú của một người thầy, anh thường chọn cách hiệu quả nhất
    là kể chuyện để chia sẻ việc thiền tập và kinh nghiệm ứng dụng của thiền vào
    cuộc sống. Những câu chuyện anh kể nhắc chúng ta xem xét lại mình, về
    mục đích thật sự của cuộc sống và hạnh phúc mà ta đang theo đuổi. Và rồi,
    thật ngạc nhiên và thật đẹp là chúng động viên ta qua suy nghĩ, lời nói và
    hành động – thực hành ngay những điều rất đơn giản và có thể thực hiện dễ
    dàng trong cuộc sống hàng ngày nhưng chắc chắn sẽ giúp ta cảm thấy cuộc
    đời và cuộc sống của mình trở nên ngày càng đẹp hơn và ý nghĩa hơn cho
    bản thân mình và mọi người xung quanh.
    Thiền sinh LÂM THÀNH BỬU SƠN

    Lời giới thiệu
    Tôi rất bận, thậm chí đôi khi còn ngạo muội nghĩ rằng có lẽ chẳng ai có thể
    bận hơn mình, nhưng được anh (mà mọi người hay gọi bằng cái nick là
    Hùng Thái Hà Books) đề nghị tôi viết vài lời cho cuốn sách của anh.
    Cảm nhận đầu tiên của tôi có lẽ đây là cuốn sách tâm huyết của anh và tôi
    cắm đầu vào đọc. 48 câu chuyện ngắn, tản mạn từ con kiến, con gián đến
    nghĩa trang của những sinh linh bé nhỏ, đến địa ngục cho những kẻ lười,
    đến những ngôi chùa uy linh… đã cuốn hút tôi, bắt tôi theo bám từng chữ,
    nghiền ngẫm từng ý tứ, thông điệp mà anh muốn qua đó truyền tải cho bạn
    đọc…
    Và cuối cùng tôi đã hiểu ra một điều mà chính tựa đề của cuốn sách đã nói
    ngay từ đầu: Hạnh phúc thật giản đơn. Cuốn sách giúp người đọc tìm ra
    được những phương pháp để làm mình được hạnh phúc, đó là: Tư duy tích
    cực, đơn giản hóa các vấn đề, không làm việc quá sức, nghỉ ngơi thư giãn,
    cân bằng các mối quan hệ…
    Cảm ơn anh Hùng đã đem đến cho độc giả một món ăn tinh thần mới.
    Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    Trần Văn Hùng M.Sc.
    Tổng Giám đốc Sonnam Xanh

    Niết bàn ngay giữa cuộc đời này

    Chút hương vị cho đời
    Ôi 30 năm lưu dấu một hình ảnh thân thương, một hình ảnh tâm bất động,
    sau những biến cố thăng trầm của thời cuộc làm cây cũng ngả đổ. Gió bỗng
    thổi mạnh. Con người ẩn tàng như cánh hồng hạc qua sông!
    Mấy ngày trước, chúng tôi được Hòa thượng Thích Thái Hòa cho biết tin là
    Thầy sẽ có chuyến du hành về miền Tây. Nơi Thầy sẽ đến là chùa Giác
    Long, tỉnh Đồng Tháp do Hòa thượng Thích Minh Tấn làm trụ trì. Hòa
    thượng với Thầy cùng thế hệ học tăng của Già Lam cách đây ba mươi năm.
    Con số của mỗi bước chân hành giả vụt bay như ánh chớp chiều tà, tiếng
    sóng vô ngôn. Bất chợt nhìn lại sau các tờ tạp chí Hoằng Pháp, Pháp Luân,
    Đạo Phật Ngày Nay, Giác Ngộ càng thấy thời gian bay nhanh quá. Chuyến
    đi ngược về quá khứ chính thức bắt đầu.
    Thầy Tịnh Tâm tại thiền viện Quảng Đức là học trò của Hòa thượng Minh
    Tấn đã hướng dẫn cho đoàn về tới xứ “cò bay thẳng cánh”. Ngôi chùa khang
    trang, hiền hòa bên những cánh đồng lúa bất tận và vườn hoa mùa tết ngát
    hương. Thầy trò và cả đoàn có dịp ngỡ ngàng trước cảnh đẹp nơi đây, trước
    hương hoa miền Tây. Rất khác biệt.
    Trên đường tới chùa Giác Long, Hòa thượng Thích Thái Hòa đã nhận lời ghé
    thăm nhà của cô Ẩn. Khi đoàn về tới nhà cô thì cũng đã xế trưa. Miền Tây
    đang là mùa nước nổi, trong nhà cô, nước đã tràn vào lấp xấp. Ngoài vườn
    không phân biệt được đâu là ao nước, đâu là vườn. Tuy nhiên giữa mênh
    mông là nước, thật diệu kì có một cây sen duy nhất nở một bông hoa duy
    nhất tuyệt đẹp.
    Khi Hòa thượng và đoàn chuẩn bị thọ trai, Thầy đã được kính dâng đóa hoa
    sen tuyệt đẹp kèm theo lời thưa rằng: “Con vừa chèo thuyền ra hái đóa hoa
    duy nhất này để kính dâng lên Thầy”. Hòa thượng Thích Thái Hòa đã ban
    tặng cho ngôi nhà của hai nữ thí chủ một cái tên vô cùng ý nghĩa “Bích Ẩn
    Liên Hoa”. Để rồi sau thời cơm quán ngọ, tất cả có mặt tại chùa Giác Long.
    Cái nắm tay thật chặt, cái hơi thở ngưng đọng lại sau bao nhiêu năm huynh
    đệ li biệt. Những câu chuyện tuy nhỏ, nhỏ hơn hạt cát giữa sa mạc, nhỏ li ti
    như sương đọng ven bờ, nhưng than ôi, trong đó nhị vị Hòa thượng đã ẩn
    chứa bao điều muốn nói với bạn lữ, với những ai đang hăng say tìm tòi giấc

    mộng mị. Cũng ở đây, vào giờ phút này, Hòa thượng đã nhấp lại hớp trà
    Thiết Quan Âm. Ngọt lịm. Có vị chát. Hơi khói của chén trà bốc lên như
    phong ba chuyển thành tại vị tĩnh mặc giữa tang hồ.
    Buổi chiều cả đoàn di chuyển sang thủ phủ Tây Đô theo lời thỉnh ước của
    hai gia chủ tại Cần Thơ. Hòa thượng và mọi người đến Cần Thơ cũng vào
    lúc xế chiều. Bóng hoàng hôn cũng pha trộn lẫn ánh điện ảo huyền khi xe lăn
    bánh qua cầu Cần Thơ. Phía kia là bến Ninh Kiều. Chợt đọc bài thơ Biết
    nhau có trong Sương đọng ven trời được mọi người tự đặt cho tên của chiếc
    cầu.
    “Người về
    từ cõi vô biên,
    Trắng thơm đại nguyện
    trăm miền bước đi.
    Người về
    với chiếc hoàng y,
    Với bình minh
    giữa tà huy diệu vời.
    Trăm năm
    là chuyện của đời,
    Chiêm bao là chuyện
    của người ngủ say.
    Cõi tình
    là cõi bụi bay,
    Người về đi giữa
    cõi nầy mà chơi.
    Giúp đời
    một chút thảnh thơi,
    Giúp đời chỉ một
    nụ cười nguyên sơ.
    Giúp đời
    một chút tình thơ,
    Chút tình từ thuở
    đôi bờ biết nhau”.
    Sau chặng đường đoàn đi từ Đồng Tháp đến thành phố Cần Thơ, trời bắt đầu
    tắt nắng. Hơn 18 giờ tối, Hòa thượng và mọi người mới tới ngôi nhà đầu tiên

    của Phật tử để dùng bữa cơm thân mật cùng với một số nhân sĩ trí thức tại
    nhà của Phật tử Hoa Phượng. Chủ đề chia sẻ tối đó của Hòa thượng Thích
    Thái Hòa là “Cần bảo hộ từ những cái thật nhỏ”. Chỉ một vài giờ thôi thế mà
    buổi nói chuyện dễ gần, chan chứa ý nghĩa và những lời dạy Thầy dành cho
    mọi người ở đây như đọng lại mãi.
    Rồi các Phật tử cùng Hòa thượng sang biệt phủ Cồn Khương, nơi một gia
    đình xây dựng khu thiền thất để tu học và tạo thiện duyên thêm cho bạn bè,
    người thân có cơ hội tiếp xúc với lời Phật dạy qua những buổi giảng pháp
    của chư tôn đức.
    Không gian khá mát mẻ bên bờ sông Hậu lộ lên sự thanh tịnh của một ngôi
    nhà có nhiều cây cối, hoa cỏ và từng lối đi thật là thiền vị. Thầy và tất cả
    đoàn bước vào thiền đường để ngồi dùng nước và trái cây. Sau đó Thầy đi
    dạo quanh khu vườn, cách đây hai năm trước, đoàn thợ Huế từ Dương Xuân
    Thượng và Vân Quật Thượng vào hành nghề. Công trình xây dựng đầu năm
    2009 và hoàn tất vào năm 2010. Thật tuyệt vời!
    Buổi tối các học trò mời Thầy tham dự buổi pháp đàm. Ánh trăng non nhấp
    nhô trên lưu vực sông Hậu và làn gió thanh khiết đã làm cho đêm nói pháp
    của Hòa thượng Thích Thái Hòa thêm ý vị. Pháp âm của Hòa thượng thật
    sâu sắc, đem đến cho thính chúng những khái luận thật tế đại đạo. Buổi trò
    chuyện Phật pháp kéo dài tới quá khuya như không muốn ngừng.
    Rạng sáng hôm sau, Hòa thượng có buổi hành lễ, đảnh lễ Pháp thân Chư
    Phật và chúc tán trên một trăm danh hiệu Phật và liệt vị Tổ sư.
    Sau khi khóa tụng niệm vừa xong, Thầy lại ban đạo từ cho quý Phật tử theo
    sự thỉnh nguyện, dâng lời tác bạch của gia chủ khu thiền thất. Những lời giáo
    huấn của Thầy vào sáng sớm thật hạnh phúc và đem nguồn ánh sáng chánh
    niệm có mặt cho tự thân.
    Thời pháp kéo dài hơn 45 phút. Ngay sau đó Thầy đã ban tặng cho thiền thất
    Cồn Khương tên mới “Đạo Nguyên Hương Thất”. Rồi Thầy đã đặt bút ký
    tặng sách và mời tất cả cùng đi kinh hành với Thầy trong không gian bình
    minh bên bờ sông Hậu.
    Trong buổi dùng điểm tâm sáng cùng với các đạo hữu doanh nhân, thức giả,
    học trò của mình, Thầy chia sẻ: “Làm thế nào để thời gian là thời gian”.
    Thầy còn viết thư khuyến tấn hai thí chủ mỗi ngày giữ tâm bình thản, đừng
    bị thời gian dao động và che mờ đi sự trong sáng của tâm giác ngộ, sự hữu

    duyên của mình đối với Tam Bảo và nguyện cùng nhau làm bạn đồng hành
    trên con đường thực hành chánh pháp.
    Trên đường trở về Sài Gòn trong cùng ngày, Hòa thượng Thích Thái Hòa
    nhận được lời thỉnh cầu của gia đình Phật tử Tâm Lí ghé tư thất thọ trai và
    xin Thầy ban một thời pháp thoại ngắn. Thầy đã hoan hỉ chấp nhận.
    Đoàn về tới nơi tại Bình Chánh khoảng 18 giờ cùng ngày. Sau khi thọ trai
    nhẹ buổi tối, Thầy đã có một thời pháp thoại quý báu với nội dung “Nhiếp
    phục cơn giận” dành cho gia chủ và các thân hữu cùng toàn thể học trò. Mặc
    dù Hòa thượng đã phải di chuyển liên tục bằng xe từ Huế qua Nha Trang vào
    Ninh Thuận đến Sài Gòn và đi miền Tây rồi quay về Sài Gòn nhưng với tinh
    thần phụng sự chúng sinh, Thầy đã không quản ngại nói pháp và chia sẻ
    những khúc mắc trong cuộc sống cho toàn thể đại chúng tới gần 12 giờ
    khuya. Dù không muốn nhưng buổi pháp đàm buộc phải kết thúc để sáng
    hôm sau Thầy còn phải ra sân bay sớm về lại Huế, chuẩn bị cho chuyến
    hoằng pháp tại miền Bắc sắp tới trong niềm tiếc nuối của toàn thể đại chúng.
    Chuyến đi kết thúc. Ai cũng tiếc nuối. Mong sao có thêm những chuyến đi
    cùng Thầy, bên Thầy. Chúng ta đang trên con đường tu tập hướng đến giải
    thoát. Và rằng đây là con đường dài trong khi chúng ta mới đi được một
    chặng nhỏ. Trên con đường này, thiếu những người thầy hướng dẫn, thiếu
    các bậc thiện tri thức và thiếu những bạn đồng tu thì vô cùng khó khăn. May
    thay, các học trò chúng tôi đã có một người thầy tốt, dễ gần, tận tình chỉ bảo.
    Mỗi ngày, nghe theo lời Thầy, học theo Đức Phật chúng tôi đang tinh tấn tu
    tập để mong có thêm chút hương vị cho đời.
    Mong sao chút hương vị cho đời mà mỗi Phật tử chúng ta có được trong quá
    trình tu tập tiếp tục tỏa hương đến với đông đảo các Phật tử trên mọi miền
    đất nước và khắp thế giới. Mong sao những phút giây bình an này đọng lại
    dài lâu trong tâm trí mỗi chúng ta. Mong làm sao!

    Bố mẹ ơi, con rất muốn nói
    Những đứa con không được sinh ra thật đau khổ và oan khiên. Nhưng chúng
    có tâm rất từ bi – tha thứ tất cả cho các bậc sinh thành.
    Tôi đi công tác thành phố Hồ Chí Minh. Được biết ở chùa Phước Huệ, thành
    phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng tổ chức đại trai đàn cầu siêu giải oan bạt độ
    cho các vong linh thai nhi chẩn tế âm linh cô hồn nguyện cầu quốc thái dân
    an, tôi lập tức lên đường. Phần vì tôi tò mò, phần vì muốn trực tiếp tham gia
    vào chương trình lớn và ý nghĩa kéo dài hai ngày ngay trong mùa Vu Lan
    báo hiếu này.
    Đập vào mắt tôi là những tấm áp phích treo trong khuôn viên chùa với tâm
    sự của những em bé không được sinh ra. Những đứa bé bị cha mẹ bỏ đi ở
    các lứa tuổi khác nhau, từ một vài tháng cho đến 5-7 tháng. Những đứa trẻ
    không may mắn được sinh ra làm người.
    Trước đây, tôi chỉ biết đến nghĩa trang đồng nhi ở Nha Trang. Nay đến đây
    mới biết rằng, có biết bao nghĩa trang như vậy ở rất nhiều tỉnh và thành phố
    trên cả nước: Đồng Nai, Pleiku, Nam Định, Đắc Nông… Và tôi cũng giật
    mình khi biết tại nghĩa trang dành cho các bé chưa kịp chào đời ở tỉnh miền
    núi Pleiku đã lên đến con số 10 ngàn! Còn nghĩa trang đồng nhi Hương Hồ,
    Hương Trà, Thừa Thiên – Huế từ ngày thành lập đến nay đã chôn cất gần 42
    ngàn sinh linh. Một con số làm tôi giật mình và ngẩn ngơ suy nghĩ!
    Hiện nay chưa có con số chính thức về số ca phá thai trong cả nước. Tuy
    nhiên, trước khi viết bài này, tôi được một người bạn làm bác sĩ tại một bệnh
    viện lớn tại Hà Nội cung cấp một thông tin: Tại bệnh viện anh đang làm, con
    số nạo hút thai cũng lên đến 10 ngàn ca một năm. Lại thêm một con số 10
    ngàn biết nói nữa.
    Tôi được đọc và nhìn thấy những con người nhân đạo làm một việc phước
    đức khó tin – đi lượm những thai nhi bị bỏ về chôn. Đó là những nhóm
    người hay cá nhân đơn lẻ. Đó là những thanh niên hay người lớn tuổi. Đó là
    cả những cụ già đã gần đất xa trời.
    Tôi như lặng người đi khi dừng trước tấm áp phích và bức ảnh cụ Phạm Thị
    Cường 73 tuổi, lang thang đi khắp nơi để nhặt những thai nhi bị bỏ rơi về
    chôn tại nghĩa trang xã Nghĩa Thắng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định.

    Tôi như nghe thấy tiếng nấc của bà: “Các con chưa kịp chào đời đã phải trả
    giá cho những kẻ sinh thành nên các con. Bà thắp nén hương thơm mong các
    con được an nghỉ”.
    Nhiều ngày trước khi diễn ra lễ cầu siêu đặc biệt này, các bậc cha mẹ đã từng
    phá thai hoặc ít nhất một lần bỏ đi giọt máu của mình đã đến chùa để kê
    khai. Sư thầy Thích Thái Thuận, trụ trì chùa Phước Huệ nói với tôi rằng sư
    đã gặp biết bao người cha người mẹ như vậy. Sư nói với họ rằng, các con
    đến đồn công an là phải khai hết tội lỗi, nay trước Tam bảo phải nói thật. Nói
    thật ra để còn làm lễ cầu siêu”. Nhà chùa cũng đã viết sớ và biển tên cho
    từng hương linh nhỏ để các bậc sinh thành mang vào làm lễ cầu siêu trong
    hai ngày 07 và 08/07 âm lịch.
    Bạn có thể không tin nhưng có những người cha, người mẹ đã phá thai đến
    12 - 14 lần. Kỉ lục về việc bỏ những đứa con chưa kịp ra đời thuộc về một
    phụ nữ với 18 lần. 18 đứa con không được sinh ra! Chỉ khi bạn được tiếp xúc
    với những người mẹ này bạn mới hiểu được nỗi lòng của họ. Đau xót lắm!
    Ân hận lắm!
    Nguyên nhân dẫn đến việc những đứa trẻ không được chào đời rất nhiều.
    Nguyên nhân chính là sự lỡ làng trong quan hệ nam nữ. Những thai nhi bị bỏ
    một cách vội vàng và nhiều trường hợp được cho vào túi ni lông và vứt đi.
    Nhiều trường hợp thai nhi nằm trong thùng rác!
    Trên tay tôi lúc này là tập giấy nhỏ mang tên “Những lá thư không gửi” do
    nhà chùa và những ai tâm huyết phát cho các Phật tử. Có lẽ mong muốn của
    nhà chùa và các Phật tử nơi đây là gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về đạo
    đức và lối sống. Họ mong cho các bạn trẻ hiểu biết về tác hại của việc phá
    thai, để nam nữ thanh niên giảm bớt những sai lầm đáng tiếc.
    Có đọc mới hiểu được nỗi lòng của những em bé không được chào đời. Mà
    bạn chỉ cần nhìn mục lục thôi có lẽ cũng muốn rơi nước mắt: Xin mẹ để cho
    con được sinh; Lời cầu xin của con; Qua nghĩa trang đồng nhi; Lời con trong
    bụng mẹ; Tiếng kêu cứu của một thai nhi; Vì sao phá thai là một tội lỗi
    không thể tha thứ; Xin cha mẹ an lòng, con không trách; Nhật kí của bé
    không bao giờ chào đời…
    Những đứa bé không được chào đời. Mỗi ngày có bao nhiêu đứa trẻ không
    may mắn như thế này! Người lớn chúng ta thiếu kiềm chế, không biết quản lí
    bản thân, sống phóng túng, để rồi bao sinh linh vĩnh viễn không thành người.
    Tội lỗi lắm bạn ơi!

    Thay vì lời kết và thay cho lời tâm sự của các sinh linh này, tôi xin chép ra
    đây những dòng của tác giả Hàn Lệ Thu:
    Con run rẩy van xin trong bụng mẹ,
    Đừng bắt con mất tiếng khóc chào đời
    Ngày lại ngày… hồi hộp… Mẹ, Ba ơi,
    Suy nghĩ kĩ: Cho con quyền được sống…
    Và một câu khác ở một bài khác:
    … Con lạnh quá! Mong chờ nhang sưởi ấm
    Cho hồn con và tất cả bạn bè
    Con tha thứ, thương Ba Mẹ nhiều lắm!
    Nhạc thiên thần, đồng tấu Mẹ Ba nghe…
    Viết đến đây tôi như nghe vang vọng giọng của các bé: “Bố mẹ ơi con rất
    muốn nói rằng con tha thứ cho bố mẹ. Con yêu quý bố mẹ và mong bố mẹ
    cùng các cô chú đừng sai lầm thêm nữa.”
    Hai ngày cầu siêu cho các vong linh thai nhi thật ý nghĩa. Tôi biết rằng rất
    nhiều trong số các con đã được siêu sinh. Ngoài chùa Phước Huệ ra, còn
    nhiều chùa khác cũng đã và đang làm lễ cầu siêu. Mùa Vu Lan đang bên mỗi
    chúng ta.
    Và tôi nguyện rằng, mỗi chúng ta tập biết giữ giới, tập sống trong yêu
    thương. Rằng nếu chẳng may chúng ta có phạm giới, dù lớn hay nhỏ mà biết
    sám hối thì sẽ thấy thanh thản và bình an. Hơn thế nữa, mỗi chúng ta cần
    tuyên truyền và chia sẻ để mọi người quanh ta sống tốt hơn, thiện hơn. Mỗi
    ngày.

    Sống tại chùa - Pagodastay tại sao
    không?
    Là người đã từng sống trong chùa nhiều lần, có những đợt đến mười ngày
    nên tôi hiểu giá trị tuyệt vời của những ngày cư trú nơi đây. Nhân mùa an cư
    kiết hạ đã hết, tôi nảy ra ý tưởng lập ra các chương trình sống và trải
    nghiệm trong chùa. Tiếng Anh có thể gọi là pagodastay (suy từ chữ
    homestay vẫn hay được dùng). Còn tiếng Việt, tên chương trình có thể gọi
    đơn giản theo đúng nghĩa – Sống tại chùa!
    Khi Sống tại chùa – Pagodastay, chúng ta có cơ hội có trải nghiệm rất thú vị
    và khó quên. Chùa là nơi linh thiêng, và bất cứ ai sống trong đó luôn có tâm
    thiện, có những hành động và lời nói được kiểm soát. Thời gian sống trong
    chùa luôn thanh tịnh nhất cho thân và tâm của mỗi chúng ta.
    Khi Sống tại chùa – Pagodastay, bạn sẽ được ăn chay, được dậy sớm, được
    sinh hoạt như quy định của nhà chùa. Bạn sẽ được lao động và làm Phật sự,
    được vãn cảnh chùa và tìm hiểu về lịch sử, nghệ thuật, văn hóa của ngôi
    chùa. Quan trọng nhất là có quãng thời gian để thanh lọc thân tâm, dù là rất
    ngắn.
    Trong các chương trình Sống tại chùa – Pagodastay chúng ta có thể tổ chức
    những buổi chia sẻ về hạnh phúc và khó khăn, về tình yêu và lí tưởng, về ăn
    chay và cai nghiện (internet, thuốc lá, games..), về việc làm và định hướng
    cuộc đời, về hôn nhân và gia đình, về văn hóa và truyền thống… Việc tổ
    chức trà đàm hay văn hóa uống trà có lẽ cũng rất thú vị.
    Một giá trị nữa của chương trình Sống tại chùa – Pagodastay là việc chữa
    bệnh tinh thần. Những em bị căng thẳng, bị căn bệnh sợ hãi hay các chứng
    bệnh tâm lí chắc chắn sẽ rất tốt sau những ngày sống tại đây. Còn với những
    em hoàn toàn khỏe mạnh, đây là cơ hội ngàn vàng để khám phá bản thân
    mình.
    Tôi thiết nghĩ, mỗi chương trình Sống tại chùa – Pagodastay như vậy có thể
    kéo dài hai đến ba ngày. Ví dụ, có thể vào chùa tối thứ Sáu và rời chùa chiều
    Chủ nhật. Hoặc ngắn nhất là vào chùa chiều thứ Bảy, trở về nhà tối Chủ
    nhật. Thời gian dài hơn các chương trình bát quán trai mà các đạo tràng vẫn
    đang tổ chức. Bởi ít nhất có một tới hai đêm được ngủ trong chùa.

    Đối tượng tham gia chương trình Sống tại chùa – Pagodastay mà tôi muốn
    nhắm đến là các bạn học sinh, sinh viên, chủ nhân tương lai của đất nước.
    Tôi luôn tin tưởng rằng chỉ với quãng thời gian ngắn như vậy thôi, các em sẽ
    có sự thay đổi đáng kể.
    Những người đi trước như chúng ta làm nhiệm vụ gieo duyên cho các em,
    tạo điều kiện cho các em có cơ may tiếp xúc với Phật pháp, cho các em bước
    đến cửa Phật và sau đó em nào đủ duyên sẽ tự tìm hiểu và tự phát triển đời
    sống tâm linh của mình. Tôi cũng tin rằng các em sẽ là những hạt giống đầu
    tiên, những mầm cây khởi nguồn để tạo ra rừng cây công đức.
    Việt Nam ta có đến 15.000 ngôi chùa, chiếm hơn một phần ba tổng số các di
    tích của đất nước. Nếu chúng ta chỉ cần tìm ra một số ngôi chùa phù hợp
    nhất để triển khai thử nghiệm bước đầu thì có thể nhân rộng ra khắp cả nước
    và như vậy số người tham gia chương trình cũng tăng lên nhanh chóng hàng
    năm.
    Tinh thần của Đạo Phật là Từ - Bi - Hỉ - Xả, cứu khổ cứu nạn, giúp chúng
    sinh có Giới - Định - Tuệ và đi đến giải thoát. Trong cuộc sống bộn bề này,
    việc tạo ra bình an cho mỗi người dân, nhất là các bạn trẻ thật sự quan trọng.
    Các chương trình Sống tại chùa – Pagodastay mà tôi muốn nêu ra ở đây,
    chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cho mỗi gia đình, nhà trường và toàn thể xã
    hội. Tuy nhiên, việc tổ chức thành công không hề dễ và đòi hỏi khá nhiều
    thứ, nhất là sự hi sinh của những vị Bồ Tát thực thụ, hết mình cống hiến cho
    Phật pháp và cho sự tiến bộ của đất nước và nhân loại.
    Rất mong ý tưởng này của tôi được các Phật tử, các nhà chùa ủng hộ để
    những chương trình Sống tại chùa – Pagodastay đầu tiên được chính thức ra
    mắt.

    Chùa Thư Pháp
    Danh thơm, nguồn sáng soi đời
    Thanh tâm, tịnh ý là lời Chư Tôn.
    – Chính Trung
    Những ngày nghỉ lễ, mỗi người chọn cho mình một nơi để nghỉ ngơi hay
    tham quan, nhưng phần lớn là đi du lịch, khám phá rồi nghỉ dưỡng. Tôi thì
    chọn nơi đến là Sài Gòn. Kể cũng lạ, từ thủ đô Hà Nội vốn đã luôn ồn ào, lại
    đi chọn chốn náo nhiệt hơn. Nhưng bạn sẽ bất ngờ khi ta có thể gặp những
    thứ không bao giờ ngờ đến ở những nơi mà ta vẫn cứ nghĩ rằng: Biết rồi, nơi
    cũ.
    Tôi đến một ngôi chùa ngay trung tâm thành phố, nơi mà tôi đến hầu như
    trong mỗi chuyến công tác thành phố Hồ Chí Minh. Tôi thường đến đây bởi
    chùa có kiến trúc hiện đại nhưng rất mang sắc thái dân tộc Việt, một dấu ấn
    rất Sài Gòn. Ngôi chùa cũng là biểu tượng và chứa đựng các dấu ấn của cuộc
    đấu tranh chống chế độ độc tài Ngô Đình Diệm.
    Lịch sử ngôi chùa cũng thật thú vị, bởi lẽ chùa được xây dựng để thờ xá lợi
    Phật. Xá lợi của đức Như Lai được đại đức Narada Mathathera, tọa chủ chùa
    Vajirarama của Sri LanKa tặng năm 1953, để rồi ba năm sau ngôi chùa chính
    thức được xây dựng. Ngôi chùa quý đó tọa lạc ngay tại góc đường Sư Thiện
    Chiếu cắt với Bà Huyện Thanh Quan ngày nay.
    Khi nói chuyện với thầy Chính Trung trong khuôn viên thư viện nhà chùa tôi
    được biết, trước đây chùa được gọi là chùa thờ Xá Lợi. Ngay trong quá trình
    xây dựng và đến sau này người dân quen gọi tắt thành chùa Xá Lợi.
    Ngoài tháp bằng vàng hiện đang đựng xá lợi Phật, chùa còn có một pho kinh
    bối diệp cổ chép bằng tiếng Pali trên lá ô bôi (lá muôn) cách đây trên một
    ngàn năm rất quý, do chính giáo hội tăng già Sri Lanka tặng cho ngài Thích
    Quảng Liên sau khi ngài du học năm năm tại xứ này. Còn cây bồ đề mà ta có
    dịp chiêm bái mỗi lần đến chùa được chiết từ cây bồ đề gốc ở Sri Lanka do
    thái tử con vua A Dục (Asoka) đem từ Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ sang trồng.
    Thật linh thiêng làm sao.

    Không phải ai cũng biết rằng chùa còn là nơi quàn nhục thân của Bồ Tát
    Thích Quảng Đức trong vòng một tuần trước khi mang đi hỏa táng. Chính vì
    vậy, ai đến đây cũng đều cảm nhận và thấy rất rõ tinh
    thần bất diệt của ngài Bồ Tát Việt Nam chúng ta chống lại chế độ Nhu Diệm
    thời xưa.
    Một điều làm tôi ngạc nhiên khi nói với anh xe ôm chở đến chùa Xá Lợi thì
    người đàn ông Sài Gòn gốc lại bảo tôi: “Yên tâm, 20 phút nữa anh sẽ có mặt.
    Chùa Cá Kèo này tuyệt vời lắm”. Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu, tại sao nơi
    linh thiêng và đầy dấu ấn tâm linh này lại có tên kì lạ là “Cá Kèo”. Anh lái
    xe ôm giải thích rằng ngay trước cổng chùa có một dãy quán bán các món ăn
    “đặc sản” cá kèo nên dân bản xứ quen gọi vậy cho dễ nhớ. Nói chùa Cá Kèo
    ai cũng biết – anh dặn tôi như vậy.
    Đem chuyện hỏi thầy Chính Trung, thầy xác nhận là đúng và nói rằng tên
    này làm ý nghĩa của chùa bị sai lệch đi. Và rằng không ít Phật tử đã hiểu
    lầm, thậm chí phản ứng khi nghe. Đạo Phật là đạo của từ bi, sao có thể mang
    tên một loài cá hay một món ăn mặn như vậy được!
    Một trong những nơi tôi hay lui tới và ở lại lâu chính là thư viện của chùa.
    Số đầu sách nơi đây lên đến gần sáu ngàn và bằng đủ các ngôn ngữ: Việt,
    Anh, Pháp, Nhật, Hoa… Hơn nữa, nơi đây thường xuyên trưng bày những
    bức thư pháp rất đẹp. Vốn là dân thích du lịch, mê khám phá, tôi cam kết đây
    là nơi duy nhất ở Việt Nam có dạy viết tâm thư pháp cho bất cứ ai muốn học
    và thường xuyên trưng bày các bức thư pháp rất đẹp, rất ý nghĩa. Tôi đến
    chùa một phần quan trọng bởi bị mê hoặc bởi những bức tâm thư pháp đẹp
    và ý nghĩa đến lạ thường này.
    Tôi đến chùa lần này đúng mùa Đại lễ Phật Đản. Tôi mê mẩn ngắm những
    cuốn sách trong tủ, đọc những cuốn sách trưng bày và nhất là những bức thư
    pháp hết sức sinh động, quá ý nghĩa. Có lẽ, để miêu tả được ý thâm sâu hay
    cảm nhận từ những bức tâm thư pháp trong ngôi chùa Xá Lợi này, tôi phải
    viết cả chục bài. Bởi mỗi bức là một câu chuyện, là những ngầm ý và sự vi
    diệu, cũng là một công trình nghệ thuật tuyệt hảo. Bởi cả trăm bức thư pháp
    nơi đây làm tôi say mê không muốn về.
    Tôi chỉ muốn nói đến bức giản đơn là chữ TỪ. Nếu nhìn kĩ, ngắm lâu ta sẽ
    thấy rõ, trong một chữ này thôi có cả ba: Bi, Trí, Dũng. Phần đuôi của chữ T
    cho ta thấy rõ con thuyền đưa ta sang bờ giác. Dấu huyền chính là ánh đèn
    pha soi sáng đường ta đi và phần đầu của chữ T là mái chèo đưa ta đến giải

    thoát. Tôi càng ngắm càng thấy mê. Rất tiếc là tôi không có máy ảnh nên
    dùng điện thoại di động chụp và hình ghi lại không thể toát lên được một
    phần ý nghĩa, một phần vẻ đẹp khi ngắm thật.
    Trước khi về, tôi được tặng chữ. Biết tôi bôn ba khắp nơi, tôi được thầy
    Chính Trung tặng chữ BELIEVE. Thật là ý nghĩa. Niềm tin là mấu chốt của
    mọi vấn đề, của thành công và hạnh phúc. Niềm tin là người bạn tuyệt vời, là
    người tâm giao của ta. Niềm tin cho ta nhiều và rất nhiều. Tôi cứ mải mê
    ngắm chữ này và những cảm nhận từ “niềm tin” cứ bay mãi trong đầu. Thư
    pháp không cần hiểu nghĩa. Thư pháp là cảm nhận. Tôi đang cảm nhận khi
    gõ những dòng chữ này và mong rằng mỗi bạn đọc đều có những cảm xúc
    khác nhau, hoàn toàn khác biệt. Đó mới đích thực là nghệ thuật. Đó mới là
    thư pháp thực thụ.
    Tự nhiên tôi nghĩ: Ngôi chùa quý này không chỉ có tên là chùa Xá Lợi, càng
    không thể mang tên chùa Cá Kèo. Chùa cần có tên mới: Chùa Thư Pháp!

    Doanh nhân đi chùa
    Trong lúc ngồi vào bàn viết bài này, trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói, hay
    đúng hơn là lời khuyên của Hòa thượng Thích Giác Toàn: “Tôi muốn các
    doanh nhân và các bạn tu chứ không phải đi tu”.
    Tôi nghĩ mãi tại sao Hòa thượng lại không thích từ “đi”. Suy ngẫm và tôi
    nhận ra rằng, hình như “đi” tức là ta chạy trốn. Mà việc tu là việc của cả đời.
    Tu tập là để thân tâm mình tốt hơn, để mình trở thành người tốt hơn. Vậy thì
    ta cứ việc tu chứ đâu phải “trốn” vào đâu đó để tu.
    Viết đến đây, tôi lại như nhìn thấy các doanh nhân chúng ta ngày càng đi
    chùa nhiều hơn. Tôi đâm ra băn khoăn và cần được giải quyết thắc mắc:
    Doanh nhân vào chùa làm gì? Khi nào? Thế rồi tôi quyết định làm một
    nghiên cứu nhỏ để viết nên bài này. Nhưng trước hết, tôi phải biết ơn tất cả
    những doanh nhân đã trả lời phỏng vấn của tôi và tôi cảm ơn các anh chị vẫn
    dành một quỹ thời gian quý báu, hiếm hoi của mình để tìm đến chốn tâm
    linh.
    Cách đây chục năm, tôi thường xuyên theo lãnh đạo của mình vào chùa mỗi
    mồng một và ngày rằm. Sếp tôi làm việc này rất thành tâm. Chúng tôi
    thường mua sắm đầy đủ đồ lễ, vàng mã, trái cây, hương hoa. Mà thư...
     
    Gửi ý kiến