Giới thiệu sách Ngừoi gieo hy vọng lớp 8A1
CHÂM NGÔN HAY
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Vô thường

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thị Thu Hường
Ngày gửi: 10h:16' 19-03-2024
Dung lượng: 793.9 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Vũ Thị Thu Hường
Ngày gửi: 10h:16' 19-03-2024
Dung lượng: 793.9 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Mục Lục
Lời giới thiệu
Sống sâu
Không biết trước
Ngoài kia hoa nắng lung linh
Bầu trời vốn dĩ bao la
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Nước đi ra biển lại mưa về nguồn
Rồi sẽ qua hết
Tháng ngày qua sống có bình an?
Về thu xếp lại
Tình yêu
Cẩn trọng
Cái giá của một đêm trực
Rồi mai một mầm xanh bắt đầu
Nơi tình yêu bắt đầu
Đừng vội tin tưởng đừng vội bài xích
Những câu chuyện nhỏ
1, Làm sao có thể thương
2, Cài hoa hồng lên áo
3, Tự dưng khóc òa khi có nhau
Những câu chuyện từ phòng cấp cứu
Tấm lòng người mẹ
Mẹ ơi
Lẽ Vô Thường
Cấp cứu
Ngủ trong lúc thức - thức trong lúc ngủ
Đêm trực đã qua
Bạn đời
Về đi
Kẻ tỉnh – Người điên
Nghe mưa rào qua phố
Về làm chiếc lá
Ăn hiền ở lành
Tâm hồn bao dung
Trực ngày mùng Một Tết
Ngày mai trời sẽ sáng!
Thêm một lần sống sâu
Một lần em đã đến, hân hoan ôi cuộc đời!
Lời giới thiệu
C
ông việc làm báo Y tế giúp tôi có cơ duyên được tiếp xúc với
các cây bút bác sĩ. Trong những hạnh ngộ ấy, tôi may mắn gặp
được Bảo Trung, với tên khác là Vô Thường. Tôi nhớ dịp đó
vào tầm năm 2013, khi làn sóng hiểu lầm về nghề bác sĩ tràn
lan trên mạng xã hội, thì mỗi sáng dậy, không riêng tôi, mà rất nhiều
bạn đọc, thấy lòng chùng lại khi gặp được những dòng chữ như thủ
thỉ, như sẻ chia về những nỗi đau của người thầy thuốc bất lực trước
sự nghiệt ngã của cái chết. Mỗi câu chuyện được thể hiện một cách
giản dị, nhưng đều ẩn những tầng ý nghĩa vô cùng sâu sắc mà người
đọc như thấy chính mình trong đó, cũng mải miết với cơm áo gạo tiền
nên chót vô tâm với cha với mẹ, với người thân của mình. Có bạn đọc
nhắn rằng, đọc chuyện của Vô Thường xong, e phải thu xếp ngay về
thăm ba mẹ, bởi không biết còn gặp song thân được bao lần…
Phải là một người ngấm triết lý Phật giáo lắm, phải có một trái
tim đa cảm lắm, yêu thương con người, yêu thương cuộc đời lắm mới
viết được những dòng trắc ẩn, lay động người đọc đến vậy. Có lẽ,
công việc của một bác sĩ cấp cứu, ngày qua ngày trực tiếp đối diện với
tận cùng nỗi thống khổ của kiếp người, tật bệnh, đói nghèo, chết
chóc… nên trong anh luôn nặng nỗi niềm ẩm ỉ, đau đớn về thân phận
con người. Mỗi câu chuyện Vô Thường đưa lên đều khiến nhiều, rất
nhiều bạn đọc rơm rớm nước mắt, nhưng sau những lay động ấy, là
sự thức tỉnh, khiến mọi người tu thân tu tâm một cách vô thức và tự
nguyện. Đó là thành công lớn của tác giả Bs. Bảo Trung - Vô Thường
mà không phải cây bút nào cũng làm được. Những dòng như lời tâm
sự, như là kể chuyện của Bs. Bảo Trung luôn đánh thức cái thiện, cái
tình vốn ẩn trong sâu thẳm mỗi người mà vì bon chen cuộc sống, đôi
khi nó bị lu mờ bị chìm đi.
Những dòng viết của Bs. Bảo Trung khiến người ta thấy buồn,
nhưng trong nỗi buồn vẫn lóe lên sự ấm áp tin cậy vào trái tim nhân
hậu, giàu lòng trắc ẩn của người bác sĩ, lóe lên niềm tin vào những
điều tử tế vẫn hiện diện trên cõi đời này, ở cả những nơi tận cùng đau
khổ chốn nhân gian. Có cảm giác mỗi khi đọc chuyện của Vô Thường
xong, bạn đọc sẽ ngộ ra rằng “Đời ngắn lắm thương nhau còn chưa
đủ. Nói làm chi lời chia cách vực sâu...” như lời thơ của nhà sư Thích
Tánh Tuệ trong bài “Cho bõ lúc trăm năm”.
Nhận được tin Vô Thường ra sách, tôi mừng lắm, bởi giữa những
hỗn mang trong dòng đời, tập sách này thực sự là một món quà, giúp
người người đang ngày ngày phải mang vác những nặng nề, mệt mỏi
của số phận trên lưng, tự tìm được con đường giải thoát. Giải thoát
khỏi những đau khổ do chính mình chưa ngộ ra mà vướng phải, từ đó
biết đem đến thương yêu đúng cách cho cuộc đời và cho bản thân
mình.
Những câu chuyện có thật ghi ở phòng cấp cứu trong cuốn sách
này giúp người biết thương người hơn, giúp cuộc sống bớt đi những
khổ đau, những nuối tiếc, những ân hận vốn vẫn ẩn sau hai chữ “giá
như” khi mọi chuyện không còn cứu vãn được nữa. Từng câu từng
chữ của Vô Thường như một liệu pháp thiền định trị liệu, hàn gắn
những vết thương mà mỗi người đều không thoát khỏi trong hành
trình mưu sinh của mình.
Tự đáy lòng, tôi thầm cảm ơn chữ duyên cho tôi được đọc những
câu chuyện của Vô Thường mỗi khi lòng hoang mang buồn bã, cảm
ơn chữ duyên cho tôi có được hạnh ngộ gặp gỡ một tấm lòng nhân
hậu, trí tuệ, đẫm triết lý đạo Phật của Bs. Bảo Trung. Những câu
chuyện của anh, từng ngày từng ngày giúp tôi cũng như nhiều bạn
đọc biết buông bỏ những phù du thường nhật để cảm nhận được cái
đẹp vốn vẫn hiện hữu trong đời.
Trần Yến Châu
Trưởng ban Báo Điện tử Báo Sức khỏe và Đời sống Bộ Y tế
Sống sâu
S
áng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền
Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi:
- Sao chú muốn thử đường huyết?
- Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
- Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn?
Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức
năng gan, thận và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.
Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập
ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
- Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
- Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.
Khi cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời, dù
rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh
tật khác nhau.
- Chú hút thuốc nhiều không?
- Cỡ một gói một ngày. Bữa nào buồn hút nhiều hơn.
- Chú uống rượu nhiều không?
- Mỗi ngày, nhưng chủ yếu vui chơi với anh em, người vài xị.
- Chú có vợ con gì không?
- Dạ, một vợ, ba con. Nhưng nhà có vài công ruộng, nên tụi nó bỏ
lên Bình Dương làm công nhân hết rồi.
- Cháu nghĩ chú nên qua bệnh viện Phạm Ngọc Thạch khám.
- Tôi bị lao hả bác sĩ.
- Cháu cũng hy vọng là lao. Nhưng...
- Bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ở quê lên khám bệnh cực lắm.
- Cháu nghĩ đây là khối u. Nhưng chú biết đó, có u lành u ác. Mà u
ác bây giờ có thể trị được.
- Ý bác sĩ là ung thư phổi hả?
- Chưa chắc đâu. Phải làm thêm xét nghiệm, sinh thiết(1) ... mới có
thể kết luận.
Một khoảng im lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh nhân từ
trắng bệch chuyển sang tím tái và khoảng mười lăm phút sau mới trở
lại bình thường.
- Ung thư phổi thì sống được bao lâu bác sĩ?
- Chưa chắc đây là ung thư. Nhưng nếu ung thư thì có thể vài
tháng, vài năm... Tùy vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào phương pháp
điều trị.
- Tại sao lại là tôi chứ?
- Tại sao không là chú?
- Tại...
Lại một khoảng im lặng kéo dài. Mình không nỡ mời bệnh nhân
kế tiếp dù sáng thứ Hai rất đông.
- Tôi về bỏ thuốc lá và rượu có thể cứu vãn được không?
- Cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng bây giờ việc này không còn ý
nghĩa nữa rồi.
Mình vẫn hay tự hỏi: Rượu bia và thuốc lá có điều gì hấp dẫn đến
vậy, nhưng không có câu trả lời.
Lúc trước mình còn ngạc nhiên khi thấy Việt Nam là nước tiêu
thụ rượu bia và thuốc lá lớn nhất thế giới, bây giờ thì mình không còn
ngạc nhiên nữa. Vì đã hiểu một phần. “Vui cũng nhậu, buồn cũng
nhậu, không vui không buồn cũng nhậu”, hình như rất đúng khi mô tả
con người Việt Nam. Mỗi chiều tối đi làm về thấy quán nhậu nào cũng
đông nghẹt khách. Hết chén chú đến chén anh.
Rồi một ngày nào đó bệnh tật kéo đến. Có những bệnh có thể
chữa lành, có những bệnh tiền mất rất nhiều nhưng không thể cứu
vãn. Dù vẫn biết ung thư là “trời kêu ai nấy dạ”, nhưng mình không
tin là mỗi ngày mình sống không tác động gì đến nó. Bạn thử nhìn
xem, một người béo phì, ăn nhiều lười tập thể dục... làm sao mà
không đủ thứ bệnh về chuyển hoá, một người suốt ngày hút thuốc
uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? May mắn lắm cơ
địa người đó đặc biệt.
- Bây giờ tôi phải làm sao?
- Bây giờ cháu kê thuốc tiểu đường cho chú, còn bệnh phổi chú
phải qua bên Phạm Ngọc Thạch, bên đó chuyên hơn.
- Bác sĩ nói cho tôi biết, tôi có thể sống bao lâu nữa để tôi thu xếp
nhà cửa.
- Cháu nói thật, không dám chắc chắn về điều gì. Có những thứ
hôm nay đúng, ngày mai lại sai. Có những thứ ngỡ là phước nhưng lại
là họa. Điều quan trọng bây giờ không phải là chú sống bao lâu, mà
sống có thật sự sâu hay chưa?
- Sống thật sâu?
- Đúng rồi. Chú còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví
dụ như có bao giờ chú đến quỳ bên gối mẹ chú và thì thầm lời cám
ơn? Ví dụ như có bao giờ chú chở ba chú qua con đường làng nơi
ngày xưa ba chú dẫn chú đi học? Ví dụ như có bao giờ chú cám ơn
người vợ rất mực dịu hiền và chung thủy đã đi với chú ngần ấy năm
mà không một tiếng than vãn dù chú nát rượu và nghiện khói thuốc?
- Bác sĩ... tôi... tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
- Chú có bao giờ quan tâm đến những đứa con mình? Chú có nghĩ
rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ làm họ hạnh phúc?
- Ơ...
- Vậy đó, sống sâu là sống với những điều nhỏ bé đơn giản như
thế. Cuộc sống vô thường và con người ai mà không có bệnh có tử.
Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ chấp nhận được thôi. Từ chấp nhận
đến quay lại nhìn về chính mình gần trong gang tấc.
- Cám ơn bác sĩ.
***
- Chú ấy là gì của anh?
- Cha ruột.
- Anh có hay đưa chú đi khám bệnh không?
- Bận lắm bác sĩ ơi, với lại ở xa nhau.
- Anh có biết ba anh bị ung thư phổi?
- Dạ...
- Ông ấy hút thuốc nhiều lắm không?
- Chẳng những hút thuốc còn uống rượu. Mỗi khi say xỉn về là
đập phá nhà cửa chửi bới vợ con... Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ ổng
chưa dạy tôi bất cứ điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học...
- Anh có hận chú không?
- Không.
- Không?
- Dạ, tốt xấu ổng cũng là cha mình mà bác sĩ. Đúng hay sai đâu có
lỗi do ổng, tại ông bà hay môi trường sống nó thế.
Mình bất ngờ trước cách trả lời của người con, khi mình mời
bệnh nhân ra ngoài để gặp riêng.
Anh ta làm công nhân, chắc chắn là ít học. Nhưng học chữ cho
nhiều vào làm gì, bằng cấp tiến sĩ giáo sư làm chi mà không biết quan
tâm yêu thương cha mẹ già, không biết sống sao cho có tình có nghĩa.
- Bệnh này điều trị tốn kém lắm, về mua bảo hiểm gấp đi. Được
đồng nào hay đồng đó.
- Dạ.
Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám mà lòng mình chùng
xuống. Mình mong có phép lạ xảy ra, bởi cuộc sống không bao giờ lại
làm ngơ với một người con chí hiếu.
- Tốt xấu ổng cũng là cha mình. Câu nói ấy theo đuổi mình tới tận
bây giờ!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Không biết trước
B
ệnh nhân nam mới 27 tuổi, nhập viện vì khó thở. Toàn thân
bệnh nhân tái mét đổ mồ hôi, khuôn mặt hốt hoảng lo âu, cứ
hếch lên đớp không khí. Sự sống mỏng manh như mành treo
chuông. Phù phổi cấp trên bệnh nền tăng huyết áp suy thận
mạn giai đoạn cuối.
Mình liền ra y lệnh cho y tá: Thở oxy, gối cao đầu, mau
furosemide, nitrat glyceryl...
- Nó bị hội chứng thận hư đã ba năm nay rồi, bác sĩ. Vợ bỏ đi theo
trai. Năm ngoái suy thận phải chạy thận nhân tạo. Đời gì mà nghiệt
ngã.
Nghe mẹ bệnh nhân kể, mình xót xa trong lòng. 27 tuổi có thể nói
là tuổi đẹp nhất của người đàn ông, tràn trề sức sống, đủ chín trong
sự nghiệp, trong hôn nhân, vậy mà bệnh nhân phải vật lộn với căn
bệnh thận quái ác, mỗi tuần ba lần vào viện chạy thận, quá trình điều
trị mỏi mệt biết bao.
Và chợt nhìn lại, thấy mình cứ mãi than vãn về những khó khăn,
những chuyện bực bội vụn vặt hằng ngày, mà quên... mình đã có rất
nhiều thứ, có sức khỏe, có gia đình để yêu thương để đi về...
***
Tiếng còi xe cấp cứu hụ nát cả khu phố, như tiếng hét cuối cùng
của một người đang giãy chết. Bà cụ 90 tuổi, suy hô hấp cấp do viêm
phổi nặng. Từng phút trôi qua căng thẳng tột cùng. Bà cụ đã nằm một
chỗ từ rất lâu sau đợt tai biến mạch máu não nặng cách đây mười lăm
năm, được nuôi ăn qua sonde dạ dày. Mình phân vân đứng đó, kéo
hay buông? Biết đâu sự ra đi là giải thoát bà cụ khỏi nỗi đọa đày.
Nhưng khi nhìn mặt những người con, thì mình biết mình phải kéo.
Ai cũng muốn mẹ cha sống mãi bên mình.
Con của bà cụ nức nở: Bác sĩ ơi, cố hết sức nhé! Không cần dùng
bảo hiểm đâu, cứ dùng thuốc tốt, gia đình có tiền.
- Bà cụ đã 90 rồi...
- 90 là tuổi của trời rồi đúng không bác sĩ? Nhưng bác sĩ ơi,
không nỗi đau nào hơn khi mình biết mình mất mẹ vĩnh viễn. Bác sĩ...
cứu giùm.
Tự nhiên nước mắt mình trào ra. Tình cảm chân thành của người
con ấy đã chạm vào trái tim ngỡ đã chai đá rồi với những cảnh chia ly
mất mát nơi phòng cấp cứu.
Mình bất lực quá. Trong khi cuộc sống quá đỗi vô thường.
Ừ thì, tiền có thể mua được rất nhiều thứ trong cuộc sống, nhưng
tiền không bao giờ mua được sinh mạng của con người.
Bởi vậy, được sống, được khỏe mạnh, được bình yên dưới mái
nhà, đó là niềm hạnh phúc.
Và mình đã tự hỏi: Có bao giờ mình cám ơn cuộc sống không, khi
cho mình quá nhiều thứ? Chẳng phải còn được đứng đây khỏe mạnh
có hiểu biết mà ra y lệnh chiến đấu cùng thần chết mong giành lại
được những phận người mỏng manh.
Và đó cũng là câu trả lời, tại sao mình chọn nghề Y, dù nghề Y
“bạc” lắm. Bao nhiêu nhọc nhằn, bao nhiêu được mất phút chốc tan
biến, chỉ còn khoảnh khắc giữa bác sĩ và bệnh nhân cùng nhau vượt
qua bước chông chênh bấp bênh của cuộc đời.
Bạn ơi, có bao giờ bạn cũng như mình, cũng quay cuồng trong
những lo toan, nhiều khi mệt nhoài mà quên... mình đang sống. Tới
một ngày, một ngày không – biết – trước, chúng ta sẽ cố giơ tay chới
với trong khoảng không cầu mong được cứu. Chúng ta sẽ cố hếch lên
để thở, từng hơi thở khó nhọc, và ánh mắt sẽ hoảng hốt khi thấy tử
thần đang đứng nơi đầu giường. Ngày đó không – biết – trước.
Ngoài kia hoa nắng lung linh
-
nh ký giấy cho em nghỉ vài ngày qua bệnh viện Từ Dũ chọc ối
đi.
A
- Em chọc ối để làm gì?
- Dạ, để biết con em sinh ra có thể bị mù, bị dị tật, bị chậm phát
triển tâm thần... trong suốt cuộc đời nó không.
- Giả sử, kết quả trả về là con em bị những điều em vừa nói thì
sao?
- Ơ...
- Em phá bỏ nó à?
- Ơ...
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của em, một cô gái mới 24 tuổi, mình bỗng
chạnh lòng.
Ừ thì tất cả các cặp vợ chồng lấy nhau đều ao ước có con. Ừ thì tất
cả người làm cha làm mẹ đều ao ước con mình mạnh khỏe thông
minh. Thậm chí đôi khi còn ao ước hơn thế nữa, nên nhân loại đã
hoài thai những siêu nhân, những thánh sống. Có người muốn con
mình vĩ đại như Albert Enstein, có người muốn con mình thành thi
hào tài ba Nguyễn Du, có người muốn con mình thành hoa hậu...
Nhưng chẳng ai muốn con mình được sinh ra một cách tự nhiên nhất,
và để chúng phát triển một cách phù hợp với chúng nhất.
Chẳng phải tất cả các khoa học trên thế giới này đều muốn giúp
đỡ con người sống sao cho tự nhiên nhất, hài hòa nhất, và cân bằng
nhất sao? Bạn đang tạo ra một con người hay đang tạo ra cái máy?
Bạn không thể biến mình thành siêu nhân nên bạn đặt tham vọng đó
vào con mình?
Đứa trẻ mới sinh ra có vẻ không được chào đón bằng tình thương
vô điều kiện, mà bằng sự tính toán rất tinh vi?
- Ơ... Dạ, em hiểu lời anh chút chút rồi ạ.
- Ha ha, anh nói hơi bị “đao to búa lớn” một chút. Nhưng em nghĩ
xem, em nên vui mừng vì cuộc sống đã trao tặng cho em một ân sủng
tuyệt vời và thiêng liêng đó là được làm Mẹ. Con nào cũng là con. Mọi
đứa trẻ dù bình thường hay bất thường cũng nên được chào đón bởi
chúng đến không phải một sự vô tình.
- Dạ.
- Em thử nhắm mắt tưởng tượng xem, trái đất nằm trong Thái
Dương hệ, trái đất và cùng những hành tinh khác đang quay đều đặn
quanh mặt trời theo một chu kỳ nhất định. Anh nghĩ tất cả mọi thứ từ
các hành tinh khổng lồ cho đến các hạt cát nhỏ bé đều đang được vận
hành nhịp nhàng và cân bằng bởi một mối liên kết nào đó mà trí óc
hữu hạn của chúng ta không thể hiểu hết. Nhưng chỉ cần có điều gì đó
đi chệch khỏi tự nhiên, chệch khỏi sự cân bằng sẽ là thảm họa ngay.
Buổi nói chuyện ấy kết thúc êm đẹp. Em là một trình dược viên
rất thân với mình, nhưng ai ngờ mấy hôm sau em tới và khóc như
mưa.
- Em đang mang quái thai anh ơi. Nhiễm sắc thể nói thế.
- Vợ chồng em tính làm sao?
- Tất cả đều kêu bỏ đi, nhưng em thương con em lắm, nó đã biết
đạp rồi. Em cảm nhận được nó cử động bên trong mình.
Bây giờ là lúc khó khăn nhất đây. Dù mới mấy ngày trước mình
còn khuyên em rất nhiều. Nhưng lý thuyết là một chuyện, đối mặt với
thực tế là một chuyện khác, không dễ dàng chút nào. Mỗi lựa chọn
trong cuộc sống chúng ta đều có giá phải trả của nó. Lần đầu làm mẹ
ôi mới đau đớn làm sao.
- Hãy giữ lại và đọc Chú Đại Bi nhiều em nhé!
Bẵng đi, mới đó đã bốn năm, hôm nay em dắt con đến thăm
mình. Nhìn cháu lém lỉnh thông minh lắm. Tự dưng nhớ lại câu
chuyện ngày xưa.
- Em nghe lời anh đọc Chú Đại Bi suốt lúc mang thai đấy.
- Mọi thứ không bao giờ chính xác tuyệt đối.
- Con tặng bác cái ly nè. Ba con mới mua về từ Pháp đó.
Mình mỉm cười xoa đầu đứa bé, ngoài kia hoa nắng rơi lung linh.
Bầu trời vốn dĩ bao la
C
ó một thầy giáo 62 tuổi đến khám chỗ mình vì chứng đau thắt
ngực trái. Nhìn hồ sơ bệnh án đã nhiều lần nhập viện, lúc đầu
các bác sĩ còn chẩn đoán thiếu máu cơ tim, sau đó là rối loạn
dạng cơ thể, rối loạn thần kinh thực vật, đau thần kinh liên
sườn, đây là những bệnh chỉ nghĩ đến khi không tìm ra nguyên nhân
thực thể.
- Vợ chồng bác có mấy người con?
- Bốn.
- Chắc các anh chị ai cũng có gia đình và thành đạt?
- Mới ba đứa có gia đình, còn nhỏ út 35 rồi mà chưa có.
- Vậy là hai bác vui và hạnh phúc rồi, bởi làm cha làm mẹ, ai cũng
mong con mình lớn lên, yên bề gia thất, có công ăn việc làm ổn định.
- Không đâu bác sĩ ơi. Tôi đang đau khổ vì con gái út đây. Bác sĩ
nghĩ xem, gia đình tôi là gia đình nhà giáo, nó cũng là giáo viên, vậy
mà... nó đi yêu thằng học trò nhỏ hơn nó tới mười tuổi. Bác sĩ thấy có
kì không?
- Ủa, kì chỗ nào vậy bác?
- Thì nó yêu thằng bé nhỏ hơn nó mười tuổi.
- Ủa, có sao đâu bác. Con thấy trên thế giới hàng triệu hàng triệu
cặp như vậy mà. Có khi chồng lớn gấp đôi gấp ba tuổi vợ, và ngược
lại.
- Cái đó là trên thế giới, còn cái này ở Việt Nam.
- Việt Nam thì sao? Ở Việt Nam thì không được yêu và không
được lấy người mình yêu à?
- Bác sĩ còn nhỏ không hiểu chuyện đâu. Ở Việt Nam thì bị dị
nghị, bị cho là... Mà thôi, tôi đau ngực lắm.
- Triệu chứng đau ngực của bác có thể bắt nguồn từ nguyên nhân
đó, chứ không phải bệnh tim đâu.
- Không phải thế đâu bác sĩ. Tôi sợ con tôi lấy thằng bé đó về nó
sẽ khổ. Mai này sanh con rồi già rồi xấu xí rồi bị bỏ rơi...
- Bác biết không, nếu bây giờ cô ấy không được yêu, không được
lấy người mình yêu cô ấy mới khổ. Sống là sống cho giây phút hiện tại
này chứ không phải cho tương lai. Khi có tình yêu, con người sẽ rất
mạnh mẽ, luôn vượt qua được mỗi khó khăn. Cháu chỉ sợ cô ấy
không có tình yêu, và không dám sống chết cho tình yêu của mình
thôi.
- Đúng là ngôn ngữ của tuổi trẻ.
Thật ra thì cuộc sống vốn dĩ rất đơn giản và nhẹ nhàng nếu mình
mở rộng trái tim và cách nhìn ra hơn nữa.
Kể đến đây mình nhớ năm ngoái có cấp cứu một người mẹ 54
tuổi uống một trăm viên paracetamol để tự tử. Trong lúc súc ruột và
cho uống Acetyl Cystine mình hỏi: Tại sao cô phải tự tử?
- Con trai tôi đồng tính.
- Con cô đồng tính thì có sao đâu mà cô tự tử?
- Bác sĩ nói gì kì vậy? Nó đồng tính mà, xấu hổ tổ tiên dòng họ.
Tôi không chết đi thì còn dám nhìn mặt ai nữa?
- Cô làm vậy, cô có vui, có hạnh phúc không?
- Không.
- Cô làm vậy, con cô có vui, có hạnh phúc không?
- Chắc không.
- Cô làm vậy, bà con lối xóm đồng nghiệp của cô có vui, có hạnh
phúc không?
- Ơ... Bác sĩ!
Bệnh nhân chỉ thốt lên tới đó rồi khóc nức nở.
- Hễ là con người ai cũng mong muốn yêu thương và được yêu
thương. Có người yêu thương người khác giới, có người yêu thương
người đồng giới, có người yêu thương con đường tu hành giải thoát,
có người yêu thương lối sống độc thân, tự do... Đa dạng và phong phú
vốn dĩ là quy luật tự nhiên của cuộc sống. Chúng ta không thể áp đặt
hay phán xét người khác khi họ không giống ta được.
Hai hôm sau mình nghe tin người mẹ ấy qua đời vì viêm gan tối
cấp. Một cái chết thương tâm. Chắc chắn con của cô ấy sẽ đau đớn và
day dứt suốt cả đời.
Bạn ơi, có bao giờ một lời nói vô tình hay cố ý của bạn khi nhận
xét về người khác đã đẩy người ta vào ngõ cụt, đã bức tử một sinh
mạng hay không?
Bạn ơi, có bao giờ bạn nhìn cuộc sống với tâm hồn bao dung,
luôn luôn lắng nghe với trái tim hiểu biết và yêu thương không?
Có một đoạn Phúc Âm mà mình rất thích, Madelena là gái điếm
cao cấp, không hiểu vì lý do gì mà chị ta rất yêu mến Chúa Giêsu. Khi
biết Chúa Giêsu vào nhà quan tư tế, chị bất chấp tất cả, chạy đến quỳ
bên Chúa. Chị xức dầu thơm và hôn lên chân Chúa. Chị khóc như
mưa, nước mắt nhỏ xuống chân Chúa, rồi chị lấy tóc đen dài óng
mượt lau đi. Chúa Giêsu ngồi lặng im để cho chị làm những điều ấy.
Bấy giờ các quan tư tế, các thầy cúng và đám đông xôn xao: Tại sao
ông ấy để cho người đàn bà ô uế kia lại gần mình? Tại sao ông ấy là
Chúa mà đi giao du với hạng cặn bã ấy?
Chúa Giêsu nghe thấy liền mỉm cười: Trong mắt ta, chẳng ai trong
sạch cũng chẳng ai ô uế. Ai yêu nhiều sẽ được vị tha nhiều.
Vâng, mình chỉ muốn lặp lại một điều: Ai yêu nhiều sẽ được vị tha
nhiều.
Thường thì người ta chỉ khóc khi xúc động đến tận cùng. Giọt
nước mắt của Madelena thật trong ngần làm sao. Giọt nước mắt ăn
năn, giọt nước mắt thanh tẩy.
- Xin lỗi bác sĩ Du?
- Ừm, đúng rồi.
- Em là con của bệnh nhân mới tự tử hôm nọ. Em đến đây để cám
ơn bác sĩ.
- Cám ơn? Mẹ em đã ra đi rồi mà?
- Dạ. Mẹ em đi thanh thản lắm. Những giây phút cuối cùng mẹ và
em đã khóc rất nhiều. Mẹ nói: Mẹ xin lỗi vì đã làm khổ con. Nếu như
mẹ gặp bác sĩ đó sớm hơn...
Em cũng nói: Con xin lỗi mẹ. Con đâu muốn con lạc loài như thế,
để mẹ đau...
Nói tới đó chàng trai bật khóc, mình vỗ vai anh ta rồi nhìn lên bầu
trời, bầu trời hôm đó thật đẹp, thật bao la và rộng lớn.
Vốn dĩ bầu trời luôn là như thế, chỉ do trái tim chúng ta chật chội
thôi, đúng không bạn?
Đôi tay nhân gian chưa từng độ
lượng
M
ột lần nọ tôi đi khám bệnh từ thiện cho những đứa trẻ mồ
côi tật nguyền ở Thủ Đức. Thật ra tôi không muốn đi, vì đó
là Chủ Nhật, ngày để nghỉ ngơi. Ngày mà tôi có thể nằm dài
trên sofa vừa uống bia vừa xem trận bóng ngoại hạng, thi
thoảng gào lên tức tối, cứ y như là cả cuộc đời chỉ có mỗi chuyện đá
bóng vào gôn là có ý nghĩa.
Tôi khám qua quýt cho xong. Lúc ra về tôi lướt qua những ma sơ
chăm sóc trẻ. Họ chẳng có gì đặc biệt, không phấn son với những
chiếc áo dòng màu xanh. Nhưng khi gần tới cổng, tôi thấy một ma sơ
dáng người nhỏ thó, chiếc lưng còng xuống, vẻ như đang gánh một
vật gì đó quá lớn trên vai. Cam chịu. Cô chỉ có một cánh tay trái, cánh
tay phải đã cụt.
Khi bước qua, tôi cúi đầu chào theo phép lịch sự tối thiểu của một
bác sĩ. Nhưng lúc cúi xuống, vô tình tôi cảm nhận được một mùi
hương thanh thoát tỏa lan nhẹ nhàng từ cánh tay đang kéo chiếc cổng
sắt nặng nề.
Tại sao ma sơ tật nguyền này lại có đôi tay thơm tho đến thế?
Câu hỏi đó theo tôi suốt chặng đường về. Để rồi từng đêm từng
đêm tôi bị mùi hương đó ám ảnh. Tôi nói với đồng nghiệp, Mọi người
đều bật cười và trêu: Mày nên đi khám tâm thần, bị ảo khứu, nguy
hiểm lắm. Ha ha… sau những nụ cười vui vẻ ấy tôi đâm hoang mang.
Không lẽ mình bị tâm thần? Không lẽ đôi tay xấu xí, tật nguyền ấy lại
có thể ám mình? Tôi có rất nhiều đôi tay để ám cơ mà? Những đôi tay
hồng hào, mềm mát như gió của bạn tình, những đôi tay đầy ma lực
từng ngón như rắn lên xuống, làm tôi kiệt sức bao lần.
Quyết không để mình bị tâm thần lãng như vậy, tôi đi Thủ Đức
một chuyến nữa. Vẫn người ma sơ có đôi tay gớm ghiếc ấy mở cổng
và vẫn mùi hương thanh khiết bay, váng vất như hương hoa hồ điệp.
Người ma sơ tên Thị Mây bối rối cúi xuống trả lời khi nghe tôi hỏi:
Dạ... tại sơ bị tai nạn giao thông. Chỉ vậy thôi, đúng chỉ vậy thôi, tai
nạn giao thông nghiền nát cánh tay phải của ma sơ. Như vậy đó, ừ thì
cũng như bao người cụt chân, cụt tay khác bị tai nạn. Thế thôi. Có gì
mà vướng bận?
Tôi quay về Sài Gòn, nhủ lòng mình rảnh và vớ vẩn quá. Lo công
việc đi, còn bao nhiêu thú để ăn chơi, còn bao nhiêu bàn tay đẹp để
nắm, để sờ mò những khi bản năng thôi thúc, đúng không? Nhưng tất
cả vẫn như cũ. Hết ngày rồi lại đêm mùi hương cánh tay đó vẫn
thoang thoảng quanh tôi. Khi thì dịu dàng như mùi hoa chanh, khi thì
nồng nàn như mùi hoa nguyệt quế. Tôi sợ đến nỗi, tưởng mình đã
điên. Sao kỳ lạ đến như vậy? Một ma sơ có đôi tay cụt vì tai nạn thì có
gì là bất thường? Tôi điện thoại cho thằng bạn thân, thạc sĩ chuyên
khoa tâm thần, nó cười hú hú lên rồi phán: Mày bị con nhỏ “viêm
cánh “ bỏ bùa rồi, ha ha ha, mày có gu với mùi hôi đó, cưới đi, để tối
tối hít hít ngửi ngửi cho sướng, ha ha ha. Tôi cũng ha ha ha trong
ngượng ngùng.
Nhân dịp có chuyên gia tâm lý bên Mỹ qua dự hội nghị Chăm sóc
toàn diện cho bệnh nhân tai biến mạch máu não. Tôi liên lạc xin một
cuộc hẹn để tư vấn. Thật khó, vì bà ta không có ý định là qua Việt
Nam khám chữa bệnh. Người nước ngoài rất rõ ràng trong công việc.
Sau khi hỏi hết mọi chuyện, bà Rose, chuyên gia tâm lý Mỹ, nhìn tôi
từ đầu đến chân rồi dừng ở khoảng giữa. Tôi hơi ngượng một chút
với cái nhìn soi mói ấy.
- Lần cuối cậu quan hệ tình dục khi nào?
Tôi quan hệ tình dục thì liên quan gì đến vụ ám ảnh cánh tay cụt,
tôi suy nghĩ như thế, nhưng vẫn trả lời: “Cách đây ba tháng”.
- Tại sao lâu thế? Tôi nghĩ vấn đề của cậu là thiếu thốn trong việc
quan hệ, hay không thỏa mãn trong vấn đề chăn gối nên mới như vậy.
Trời… Sao người nước ngoài hay liên kết mọi sự rắc rối cuộc sống vào
trong tình dục thế kia? Hay họ xem việc đó cũng giống như ăn, ngủ,
cầu nguyện?
Bó tay. Tôi hay dùng nhiều từ “thông dụng” như thế. Chứ còn biết
làm gì? Nhiều khi ngủ tôi mở bung hết cửa sổ xịt nước hoa khắp
phòng mà không thể đuổi được mùi hương đó.
Tôi đành quấy quả trở xuống Thủ Đức. Vẫn người ma sơ có cái
tên quê mùa Thị Mây ấy mở cổng. Và vẫn lời đáp nhẹ như bấc, sơ bị
tai nạn giao thông. Nhưng ánh mắt ma sơ nhìn tôi rất khó hiểu.
Lần này tôi không về vội, tôi đi lang thang trong khuôn viên ngôi
nhà dòng dưới hàng cây bàng xanh thẳm lá. Tôi ngồi xuống một chiếc
ghế đá. Không gian thật thoáng đãng và thanh bình. Bầu trời rất trong
và mây trắng trôi nhởn nhơ. Tôi giật mình tự hỏi, sao tháng ngày qua
tôi cuống cuồng hết đi rồi chạy, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng để
được gì? Tôi chưa bao giờ chịu dừng lại ngồi xuống bên một tách trà
thơm để ngắm nhìn cuộc sống, hay đơn giản hơn để đọc một trang
sách.
Vô tình tôi nhìn vào căn phòng đối diện. Tiếng cười the thé của lũ
trẻ tật nguyền vọng ra, có một ma sơ già ngồi giữa chúng. Bà ta vỗ tay
nhè nhẹ vào nhau, hết nghiêng nhìn đứa này ríu rít cười, đến nghiêng
nhìn đứa kia nheo mắt. Cả căn phòng như bừng sáng. Thứ ánh sáng
trong trẻo thánh thiện. Nụ cười móm mém không có son môi, không
có phấn má, mà sao đẹp đến thế. Lũ trẻ bu quanh chạy tới chạy lui ríu
rít. Tiếng ú ớ vỡ ra thành hàng ngàn tiếng leng keng reo lên trong gió.
Tôi như chết lặng, sững sờ trước hình ảnh ấy. Đẹp quá, thật quá, lộng
lẫy quá. Nắng chan hoà, gió cũng chan hoà. Không biết bao lâu tôi
mới choàng tỉnh. Bối rối nhận ra có một linh mục già ngồi kế bên.
Khuôn mặt ông ta toát lên một vẻ hiền từ bình an. Ánh mắt như chờ
đợi tôi trút nỗi lòng. Tôi hỏi, sao cánh tay ma sơ Mây bị cụt. Trầm
ngâm một chút ông kể:
“Năm 16 tuổi, thay vì như những cô gái khác, ngây thơ vui đùa
cùng bạn bè, Mây cùng mẹ Mây đến nhà dòng này xin khấn trọn đời.
Lúc đó Mẹ bề trên nhìn Mây ái ngại, vì Mây là con một, gia đình lại
giàu có. Mẹ ruột của Mây rưng rưng nước mắt, nhưng trong giọt
nước mắt ấy có một tình yêu, một niềm tự hào.
Năm 18 tuổi, Mây ra dáng một thiếu nữ mơn mởn, tóc dài đen
nhánh, đôi tay xinh đẹp mềm mại, rất khéo nấu ăn, thêu thùa. Nhưng
lúc nào Mây cũng giấu mình trong chiếc áo dòng tu kín đáo.
Có một đêm cô gõ cửa Mẹ bề trên, xin cho được ra làng mồ côi,
chăm nuôi mấy em nhỏ. Mẹ bề trên ưng thuận. Thế là đôi tay đẹp kia
hằng ngày mớm cơm đút cháo cho mấy em. Có khi các em sốt, Mây
thức trắng đưa bàn tay mình đặt lên trán chúng, xem nhiệt độ thế
nào, rồi nhúng khăn lau tới lau lui. Bàn tay búp măng mũm mĩm
không còn nữa, mà thay vào đó là bàn tay không ngần ngại hốt phân
dãi của các em đi đổ. Nhiều đêm, thấy đôi tay ấy chắp lại trước ngực
cầu nguyện. Cầu nguyện điều gì không ai biết. Chỉ biết rằng đôi tay đó
không còn như xưa...
Hôm kia, có một bé chạy tung tăng trong sân, cổng để mở, bé
băng ra đường. Xe tải dìu dập trên xa lộ lớn. Em bé ấy quá nhỏ, và lao
ra quá nhanh, nên không ai kịp trở tay. Rầm, khi tất cả các sơ chạy ra
thì tiếng em bé khóc lên thất thanh thật to. Bên cạnh em, Mây nằm
nhắm nghiền mắt. Cánh tay phải bị bánh xe nghiền nát. Máu chảy
lênh láng.
Khi tỉnh dậy cô kể: Lúc đó, con đang đứng trên dải phân cách chờ
băng qua đường thì thấy nó lao ra giữa xa lộ, con sợ quá, chạy ào đến,
ôm nó, lăn vội vào. Tội nghiệp nó lắm, nó sợ quá, khóc thét lên. Nghe
Mây kể, mọi người chưa hết bàng hoàng. Sao cô kể chuyện hồn nhiên
đến thế? Liều cả mạng mình mà không tiếc chỉ để cứu một đứa bé tật
nguyền, rồi còn tội nghiệp vì nó sợ khóc thét lên. Có lẽ Mây bị khùng
mất rồi. Không khùng ai làm thế ? Từ đó cô lại xin Mẹ bề trên đứng
gác cổng ra vào, cô sợ các em tật nguyền kia, không ý thức lại lao ra
giữa dòng xe. Cô nói cuộc sống đáng quý lắm.
- Con xin lỗi mẹ, vì con cứ đòi hỏi mẹ hết lần này đến lần khác.
Mẹ bề trên bật khóc: Con đâu có gì phải xin lỗi. Con luôn đòi hỏi để
phụng sự người khác.
Thế là từ đó, Mây thành người gác cổng. Khi được hỏi tại sao cô
bị cụt tay, cô đáp nhẹ như bấc, bị tai nạn giao thông.
Tôi không dám hỏi, cô có tiếc vì mất cánh tay không. Vì hỏi như
vậy là thừa. Ngay cả mạng mình cô còn không tiếc.
Vị linh mục già kết thúc câu chuyện. Nắng chiều rải rác xuống
thềm như một tràng hoa rực rỡ. Chỉ có hoa nắng mới kết vừa vương
miện cho những con người ở đây. Tất cả loài hoa thế gian, tất cả kim
cương, ngọc bảo thế gian khi đính vào vương miện chỉ làm cho nó
trần tục hơn, vật chất hơn mà thôi.
Bây giờ tôi mới biết, vì sao đôi tay của Mây có hương thơm kỳ lạ.
Và bây giờ tôi mới biết tại sao nụ cười và ánh mắt những người ở đây
luôn ẩn chứa một trời long lanh nắng sớm.
Bởi vì như linh mục Nguyễn Tầm Thường đã viết: Hy sinh vì
người khác luôn cho hương thơm bay ngược chiều gió. Gánh nặng vì
tình yêu luôn song hành cùng sức mạnh vô song. Bất cứ gỗ đá nào
chạm phải tình yêu đều trở nên bao dung mềm mại.
Tôi về thành phố, thấy lòng mình bỗng chật. Những gì trước đây
tôi cho là đúng, bây giờ tôi đâm nghi ngờ. Những gì trước đây tôi luôn
theo đuổi, giành giật để có, bây giờ thấy chẳng còn quan trọng nữa.
Những tay thét ra lửa, những tay sừng sỏ mà tôi từng kính nể,
bỗng dưng tôi thấy họ bình thường. Họ cố gắng dùng đôi bàn tay
chứng tỏ mình, khuếch trương mình, những cái họ có được chỉ là thứ
trơ trẽn. Họ không bình yên trên vật chất họ có được. Họ khoác
những chiếc áo sang trọng, tay đeo đầy những kim cương, xịt toàn
nước hoa hảo hạng, nhưng không bao giờ có mùi hương thanh tao,
dịu ngọt, tỏa lan khắp bầu trời.
Tôi bị ám ảnh, vì trong tôi hoài thai một lối sống. Tôi muốn t...
Lời giới thiệu
Sống sâu
Không biết trước
Ngoài kia hoa nắng lung linh
Bầu trời vốn dĩ bao la
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Nước đi ra biển lại mưa về nguồn
Rồi sẽ qua hết
Tháng ngày qua sống có bình an?
Về thu xếp lại
Tình yêu
Cẩn trọng
Cái giá của một đêm trực
Rồi mai một mầm xanh bắt đầu
Nơi tình yêu bắt đầu
Đừng vội tin tưởng đừng vội bài xích
Những câu chuyện nhỏ
1, Làm sao có thể thương
2, Cài hoa hồng lên áo
3, Tự dưng khóc òa khi có nhau
Những câu chuyện từ phòng cấp cứu
Tấm lòng người mẹ
Mẹ ơi
Lẽ Vô Thường
Cấp cứu
Ngủ trong lúc thức - thức trong lúc ngủ
Đêm trực đã qua
Bạn đời
Về đi
Kẻ tỉnh – Người điên
Nghe mưa rào qua phố
Về làm chiếc lá
Ăn hiền ở lành
Tâm hồn bao dung
Trực ngày mùng Một Tết
Ngày mai trời sẽ sáng!
Thêm một lần sống sâu
Một lần em đã đến, hân hoan ôi cuộc đời!
Lời giới thiệu
C
ông việc làm báo Y tế giúp tôi có cơ duyên được tiếp xúc với
các cây bút bác sĩ. Trong những hạnh ngộ ấy, tôi may mắn gặp
được Bảo Trung, với tên khác là Vô Thường. Tôi nhớ dịp đó
vào tầm năm 2013, khi làn sóng hiểu lầm về nghề bác sĩ tràn
lan trên mạng xã hội, thì mỗi sáng dậy, không riêng tôi, mà rất nhiều
bạn đọc, thấy lòng chùng lại khi gặp được những dòng chữ như thủ
thỉ, như sẻ chia về những nỗi đau của người thầy thuốc bất lực trước
sự nghiệt ngã của cái chết. Mỗi câu chuyện được thể hiện một cách
giản dị, nhưng đều ẩn những tầng ý nghĩa vô cùng sâu sắc mà người
đọc như thấy chính mình trong đó, cũng mải miết với cơm áo gạo tiền
nên chót vô tâm với cha với mẹ, với người thân của mình. Có bạn đọc
nhắn rằng, đọc chuyện của Vô Thường xong, e phải thu xếp ngay về
thăm ba mẹ, bởi không biết còn gặp song thân được bao lần…
Phải là một người ngấm triết lý Phật giáo lắm, phải có một trái
tim đa cảm lắm, yêu thương con người, yêu thương cuộc đời lắm mới
viết được những dòng trắc ẩn, lay động người đọc đến vậy. Có lẽ,
công việc của một bác sĩ cấp cứu, ngày qua ngày trực tiếp đối diện với
tận cùng nỗi thống khổ của kiếp người, tật bệnh, đói nghèo, chết
chóc… nên trong anh luôn nặng nỗi niềm ẩm ỉ, đau đớn về thân phận
con người. Mỗi câu chuyện Vô Thường đưa lên đều khiến nhiều, rất
nhiều bạn đọc rơm rớm nước mắt, nhưng sau những lay động ấy, là
sự thức tỉnh, khiến mọi người tu thân tu tâm một cách vô thức và tự
nguyện. Đó là thành công lớn của tác giả Bs. Bảo Trung - Vô Thường
mà không phải cây bút nào cũng làm được. Những dòng như lời tâm
sự, như là kể chuyện của Bs. Bảo Trung luôn đánh thức cái thiện, cái
tình vốn ẩn trong sâu thẳm mỗi người mà vì bon chen cuộc sống, đôi
khi nó bị lu mờ bị chìm đi.
Những dòng viết của Bs. Bảo Trung khiến người ta thấy buồn,
nhưng trong nỗi buồn vẫn lóe lên sự ấm áp tin cậy vào trái tim nhân
hậu, giàu lòng trắc ẩn của người bác sĩ, lóe lên niềm tin vào những
điều tử tế vẫn hiện diện trên cõi đời này, ở cả những nơi tận cùng đau
khổ chốn nhân gian. Có cảm giác mỗi khi đọc chuyện của Vô Thường
xong, bạn đọc sẽ ngộ ra rằng “Đời ngắn lắm thương nhau còn chưa
đủ. Nói làm chi lời chia cách vực sâu...” như lời thơ của nhà sư Thích
Tánh Tuệ trong bài “Cho bõ lúc trăm năm”.
Nhận được tin Vô Thường ra sách, tôi mừng lắm, bởi giữa những
hỗn mang trong dòng đời, tập sách này thực sự là một món quà, giúp
người người đang ngày ngày phải mang vác những nặng nề, mệt mỏi
của số phận trên lưng, tự tìm được con đường giải thoát. Giải thoát
khỏi những đau khổ do chính mình chưa ngộ ra mà vướng phải, từ đó
biết đem đến thương yêu đúng cách cho cuộc đời và cho bản thân
mình.
Những câu chuyện có thật ghi ở phòng cấp cứu trong cuốn sách
này giúp người biết thương người hơn, giúp cuộc sống bớt đi những
khổ đau, những nuối tiếc, những ân hận vốn vẫn ẩn sau hai chữ “giá
như” khi mọi chuyện không còn cứu vãn được nữa. Từng câu từng
chữ của Vô Thường như một liệu pháp thiền định trị liệu, hàn gắn
những vết thương mà mỗi người đều không thoát khỏi trong hành
trình mưu sinh của mình.
Tự đáy lòng, tôi thầm cảm ơn chữ duyên cho tôi được đọc những
câu chuyện của Vô Thường mỗi khi lòng hoang mang buồn bã, cảm
ơn chữ duyên cho tôi có được hạnh ngộ gặp gỡ một tấm lòng nhân
hậu, trí tuệ, đẫm triết lý đạo Phật của Bs. Bảo Trung. Những câu
chuyện của anh, từng ngày từng ngày giúp tôi cũng như nhiều bạn
đọc biết buông bỏ những phù du thường nhật để cảm nhận được cái
đẹp vốn vẫn hiện hữu trong đời.
Trần Yến Châu
Trưởng ban Báo Điện tử Báo Sức khỏe và Đời sống Bộ Y tế
Sống sâu
S
áng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền
Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi:
- Sao chú muốn thử đường huyết?
- Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
- Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn?
Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức
năng gan, thận và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.
Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập
ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
- Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
- Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.
Khi cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời, dù
rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh
tật khác nhau.
- Chú hút thuốc nhiều không?
- Cỡ một gói một ngày. Bữa nào buồn hút nhiều hơn.
- Chú uống rượu nhiều không?
- Mỗi ngày, nhưng chủ yếu vui chơi với anh em, người vài xị.
- Chú có vợ con gì không?
- Dạ, một vợ, ba con. Nhưng nhà có vài công ruộng, nên tụi nó bỏ
lên Bình Dương làm công nhân hết rồi.
- Cháu nghĩ chú nên qua bệnh viện Phạm Ngọc Thạch khám.
- Tôi bị lao hả bác sĩ.
- Cháu cũng hy vọng là lao. Nhưng...
- Bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ở quê lên khám bệnh cực lắm.
- Cháu nghĩ đây là khối u. Nhưng chú biết đó, có u lành u ác. Mà u
ác bây giờ có thể trị được.
- Ý bác sĩ là ung thư phổi hả?
- Chưa chắc đâu. Phải làm thêm xét nghiệm, sinh thiết(1) ... mới có
thể kết luận.
Một khoảng im lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh nhân từ
trắng bệch chuyển sang tím tái và khoảng mười lăm phút sau mới trở
lại bình thường.
- Ung thư phổi thì sống được bao lâu bác sĩ?
- Chưa chắc đây là ung thư. Nhưng nếu ung thư thì có thể vài
tháng, vài năm... Tùy vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào phương pháp
điều trị.
- Tại sao lại là tôi chứ?
- Tại sao không là chú?
- Tại...
Lại một khoảng im lặng kéo dài. Mình không nỡ mời bệnh nhân
kế tiếp dù sáng thứ Hai rất đông.
- Tôi về bỏ thuốc lá và rượu có thể cứu vãn được không?
- Cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng bây giờ việc này không còn ý
nghĩa nữa rồi.
Mình vẫn hay tự hỏi: Rượu bia và thuốc lá có điều gì hấp dẫn đến
vậy, nhưng không có câu trả lời.
Lúc trước mình còn ngạc nhiên khi thấy Việt Nam là nước tiêu
thụ rượu bia và thuốc lá lớn nhất thế giới, bây giờ thì mình không còn
ngạc nhiên nữa. Vì đã hiểu một phần. “Vui cũng nhậu, buồn cũng
nhậu, không vui không buồn cũng nhậu”, hình như rất đúng khi mô tả
con người Việt Nam. Mỗi chiều tối đi làm về thấy quán nhậu nào cũng
đông nghẹt khách. Hết chén chú đến chén anh.
Rồi một ngày nào đó bệnh tật kéo đến. Có những bệnh có thể
chữa lành, có những bệnh tiền mất rất nhiều nhưng không thể cứu
vãn. Dù vẫn biết ung thư là “trời kêu ai nấy dạ”, nhưng mình không
tin là mỗi ngày mình sống không tác động gì đến nó. Bạn thử nhìn
xem, một người béo phì, ăn nhiều lười tập thể dục... làm sao mà
không đủ thứ bệnh về chuyển hoá, một người suốt ngày hút thuốc
uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? May mắn lắm cơ
địa người đó đặc biệt.
- Bây giờ tôi phải làm sao?
- Bây giờ cháu kê thuốc tiểu đường cho chú, còn bệnh phổi chú
phải qua bên Phạm Ngọc Thạch, bên đó chuyên hơn.
- Bác sĩ nói cho tôi biết, tôi có thể sống bao lâu nữa để tôi thu xếp
nhà cửa.
- Cháu nói thật, không dám chắc chắn về điều gì. Có những thứ
hôm nay đúng, ngày mai lại sai. Có những thứ ngỡ là phước nhưng lại
là họa. Điều quan trọng bây giờ không phải là chú sống bao lâu, mà
sống có thật sự sâu hay chưa?
- Sống thật sâu?
- Đúng rồi. Chú còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví
dụ như có bao giờ chú đến quỳ bên gối mẹ chú và thì thầm lời cám
ơn? Ví dụ như có bao giờ chú chở ba chú qua con đường làng nơi
ngày xưa ba chú dẫn chú đi học? Ví dụ như có bao giờ chú cám ơn
người vợ rất mực dịu hiền và chung thủy đã đi với chú ngần ấy năm
mà không một tiếng than vãn dù chú nát rượu và nghiện khói thuốc?
- Bác sĩ... tôi... tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
- Chú có bao giờ quan tâm đến những đứa con mình? Chú có nghĩ
rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ làm họ hạnh phúc?
- Ơ...
- Vậy đó, sống sâu là sống với những điều nhỏ bé đơn giản như
thế. Cuộc sống vô thường và con người ai mà không có bệnh có tử.
Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ chấp nhận được thôi. Từ chấp nhận
đến quay lại nhìn về chính mình gần trong gang tấc.
- Cám ơn bác sĩ.
***
- Chú ấy là gì của anh?
- Cha ruột.
- Anh có hay đưa chú đi khám bệnh không?
- Bận lắm bác sĩ ơi, với lại ở xa nhau.
- Anh có biết ba anh bị ung thư phổi?
- Dạ...
- Ông ấy hút thuốc nhiều lắm không?
- Chẳng những hút thuốc còn uống rượu. Mỗi khi say xỉn về là
đập phá nhà cửa chửi bới vợ con... Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ ổng
chưa dạy tôi bất cứ điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học...
- Anh có hận chú không?
- Không.
- Không?
- Dạ, tốt xấu ổng cũng là cha mình mà bác sĩ. Đúng hay sai đâu có
lỗi do ổng, tại ông bà hay môi trường sống nó thế.
Mình bất ngờ trước cách trả lời của người con, khi mình mời
bệnh nhân ra ngoài để gặp riêng.
Anh ta làm công nhân, chắc chắn là ít học. Nhưng học chữ cho
nhiều vào làm gì, bằng cấp tiến sĩ giáo sư làm chi mà không biết quan
tâm yêu thương cha mẹ già, không biết sống sao cho có tình có nghĩa.
- Bệnh này điều trị tốn kém lắm, về mua bảo hiểm gấp đi. Được
đồng nào hay đồng đó.
- Dạ.
Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám mà lòng mình chùng
xuống. Mình mong có phép lạ xảy ra, bởi cuộc sống không bao giờ lại
làm ngơ với một người con chí hiếu.
- Tốt xấu ổng cũng là cha mình. Câu nói ấy theo đuổi mình tới tận
bây giờ!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Không biết trước
B
ệnh nhân nam mới 27 tuổi, nhập viện vì khó thở. Toàn thân
bệnh nhân tái mét đổ mồ hôi, khuôn mặt hốt hoảng lo âu, cứ
hếch lên đớp không khí. Sự sống mỏng manh như mành treo
chuông. Phù phổi cấp trên bệnh nền tăng huyết áp suy thận
mạn giai đoạn cuối.
Mình liền ra y lệnh cho y tá: Thở oxy, gối cao đầu, mau
furosemide, nitrat glyceryl...
- Nó bị hội chứng thận hư đã ba năm nay rồi, bác sĩ. Vợ bỏ đi theo
trai. Năm ngoái suy thận phải chạy thận nhân tạo. Đời gì mà nghiệt
ngã.
Nghe mẹ bệnh nhân kể, mình xót xa trong lòng. 27 tuổi có thể nói
là tuổi đẹp nhất của người đàn ông, tràn trề sức sống, đủ chín trong
sự nghiệp, trong hôn nhân, vậy mà bệnh nhân phải vật lộn với căn
bệnh thận quái ác, mỗi tuần ba lần vào viện chạy thận, quá trình điều
trị mỏi mệt biết bao.
Và chợt nhìn lại, thấy mình cứ mãi than vãn về những khó khăn,
những chuyện bực bội vụn vặt hằng ngày, mà quên... mình đã có rất
nhiều thứ, có sức khỏe, có gia đình để yêu thương để đi về...
***
Tiếng còi xe cấp cứu hụ nát cả khu phố, như tiếng hét cuối cùng
của một người đang giãy chết. Bà cụ 90 tuổi, suy hô hấp cấp do viêm
phổi nặng. Từng phút trôi qua căng thẳng tột cùng. Bà cụ đã nằm một
chỗ từ rất lâu sau đợt tai biến mạch máu não nặng cách đây mười lăm
năm, được nuôi ăn qua sonde dạ dày. Mình phân vân đứng đó, kéo
hay buông? Biết đâu sự ra đi là giải thoát bà cụ khỏi nỗi đọa đày.
Nhưng khi nhìn mặt những người con, thì mình biết mình phải kéo.
Ai cũng muốn mẹ cha sống mãi bên mình.
Con của bà cụ nức nở: Bác sĩ ơi, cố hết sức nhé! Không cần dùng
bảo hiểm đâu, cứ dùng thuốc tốt, gia đình có tiền.
- Bà cụ đã 90 rồi...
- 90 là tuổi của trời rồi đúng không bác sĩ? Nhưng bác sĩ ơi,
không nỗi đau nào hơn khi mình biết mình mất mẹ vĩnh viễn. Bác sĩ...
cứu giùm.
Tự nhiên nước mắt mình trào ra. Tình cảm chân thành của người
con ấy đã chạm vào trái tim ngỡ đã chai đá rồi với những cảnh chia ly
mất mát nơi phòng cấp cứu.
Mình bất lực quá. Trong khi cuộc sống quá đỗi vô thường.
Ừ thì, tiền có thể mua được rất nhiều thứ trong cuộc sống, nhưng
tiền không bao giờ mua được sinh mạng của con người.
Bởi vậy, được sống, được khỏe mạnh, được bình yên dưới mái
nhà, đó là niềm hạnh phúc.
Và mình đã tự hỏi: Có bao giờ mình cám ơn cuộc sống không, khi
cho mình quá nhiều thứ? Chẳng phải còn được đứng đây khỏe mạnh
có hiểu biết mà ra y lệnh chiến đấu cùng thần chết mong giành lại
được những phận người mỏng manh.
Và đó cũng là câu trả lời, tại sao mình chọn nghề Y, dù nghề Y
“bạc” lắm. Bao nhiêu nhọc nhằn, bao nhiêu được mất phút chốc tan
biến, chỉ còn khoảnh khắc giữa bác sĩ và bệnh nhân cùng nhau vượt
qua bước chông chênh bấp bênh của cuộc đời.
Bạn ơi, có bao giờ bạn cũng như mình, cũng quay cuồng trong
những lo toan, nhiều khi mệt nhoài mà quên... mình đang sống. Tới
một ngày, một ngày không – biết – trước, chúng ta sẽ cố giơ tay chới
với trong khoảng không cầu mong được cứu. Chúng ta sẽ cố hếch lên
để thở, từng hơi thở khó nhọc, và ánh mắt sẽ hoảng hốt khi thấy tử
thần đang đứng nơi đầu giường. Ngày đó không – biết – trước.
Ngoài kia hoa nắng lung linh
-
nh ký giấy cho em nghỉ vài ngày qua bệnh viện Từ Dũ chọc ối
đi.
A
- Em chọc ối để làm gì?
- Dạ, để biết con em sinh ra có thể bị mù, bị dị tật, bị chậm phát
triển tâm thần... trong suốt cuộc đời nó không.
- Giả sử, kết quả trả về là con em bị những điều em vừa nói thì
sao?
- Ơ...
- Em phá bỏ nó à?
- Ơ...
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của em, một cô gái mới 24 tuổi, mình bỗng
chạnh lòng.
Ừ thì tất cả các cặp vợ chồng lấy nhau đều ao ước có con. Ừ thì tất
cả người làm cha làm mẹ đều ao ước con mình mạnh khỏe thông
minh. Thậm chí đôi khi còn ao ước hơn thế nữa, nên nhân loại đã
hoài thai những siêu nhân, những thánh sống. Có người muốn con
mình vĩ đại như Albert Enstein, có người muốn con mình thành thi
hào tài ba Nguyễn Du, có người muốn con mình thành hoa hậu...
Nhưng chẳng ai muốn con mình được sinh ra một cách tự nhiên nhất,
và để chúng phát triển một cách phù hợp với chúng nhất.
Chẳng phải tất cả các khoa học trên thế giới này đều muốn giúp
đỡ con người sống sao cho tự nhiên nhất, hài hòa nhất, và cân bằng
nhất sao? Bạn đang tạo ra một con người hay đang tạo ra cái máy?
Bạn không thể biến mình thành siêu nhân nên bạn đặt tham vọng đó
vào con mình?
Đứa trẻ mới sinh ra có vẻ không được chào đón bằng tình thương
vô điều kiện, mà bằng sự tính toán rất tinh vi?
- Ơ... Dạ, em hiểu lời anh chút chút rồi ạ.
- Ha ha, anh nói hơi bị “đao to búa lớn” một chút. Nhưng em nghĩ
xem, em nên vui mừng vì cuộc sống đã trao tặng cho em một ân sủng
tuyệt vời và thiêng liêng đó là được làm Mẹ. Con nào cũng là con. Mọi
đứa trẻ dù bình thường hay bất thường cũng nên được chào đón bởi
chúng đến không phải một sự vô tình.
- Dạ.
- Em thử nhắm mắt tưởng tượng xem, trái đất nằm trong Thái
Dương hệ, trái đất và cùng những hành tinh khác đang quay đều đặn
quanh mặt trời theo một chu kỳ nhất định. Anh nghĩ tất cả mọi thứ từ
các hành tinh khổng lồ cho đến các hạt cát nhỏ bé đều đang được vận
hành nhịp nhàng và cân bằng bởi một mối liên kết nào đó mà trí óc
hữu hạn của chúng ta không thể hiểu hết. Nhưng chỉ cần có điều gì đó
đi chệch khỏi tự nhiên, chệch khỏi sự cân bằng sẽ là thảm họa ngay.
Buổi nói chuyện ấy kết thúc êm đẹp. Em là một trình dược viên
rất thân với mình, nhưng ai ngờ mấy hôm sau em tới và khóc như
mưa.
- Em đang mang quái thai anh ơi. Nhiễm sắc thể nói thế.
- Vợ chồng em tính làm sao?
- Tất cả đều kêu bỏ đi, nhưng em thương con em lắm, nó đã biết
đạp rồi. Em cảm nhận được nó cử động bên trong mình.
Bây giờ là lúc khó khăn nhất đây. Dù mới mấy ngày trước mình
còn khuyên em rất nhiều. Nhưng lý thuyết là một chuyện, đối mặt với
thực tế là một chuyện khác, không dễ dàng chút nào. Mỗi lựa chọn
trong cuộc sống chúng ta đều có giá phải trả của nó. Lần đầu làm mẹ
ôi mới đau đớn làm sao.
- Hãy giữ lại và đọc Chú Đại Bi nhiều em nhé!
Bẵng đi, mới đó đã bốn năm, hôm nay em dắt con đến thăm
mình. Nhìn cháu lém lỉnh thông minh lắm. Tự dưng nhớ lại câu
chuyện ngày xưa.
- Em nghe lời anh đọc Chú Đại Bi suốt lúc mang thai đấy.
- Mọi thứ không bao giờ chính xác tuyệt đối.
- Con tặng bác cái ly nè. Ba con mới mua về từ Pháp đó.
Mình mỉm cười xoa đầu đứa bé, ngoài kia hoa nắng rơi lung linh.
Bầu trời vốn dĩ bao la
C
ó một thầy giáo 62 tuổi đến khám chỗ mình vì chứng đau thắt
ngực trái. Nhìn hồ sơ bệnh án đã nhiều lần nhập viện, lúc đầu
các bác sĩ còn chẩn đoán thiếu máu cơ tim, sau đó là rối loạn
dạng cơ thể, rối loạn thần kinh thực vật, đau thần kinh liên
sườn, đây là những bệnh chỉ nghĩ đến khi không tìm ra nguyên nhân
thực thể.
- Vợ chồng bác có mấy người con?
- Bốn.
- Chắc các anh chị ai cũng có gia đình và thành đạt?
- Mới ba đứa có gia đình, còn nhỏ út 35 rồi mà chưa có.
- Vậy là hai bác vui và hạnh phúc rồi, bởi làm cha làm mẹ, ai cũng
mong con mình lớn lên, yên bề gia thất, có công ăn việc làm ổn định.
- Không đâu bác sĩ ơi. Tôi đang đau khổ vì con gái út đây. Bác sĩ
nghĩ xem, gia đình tôi là gia đình nhà giáo, nó cũng là giáo viên, vậy
mà... nó đi yêu thằng học trò nhỏ hơn nó tới mười tuổi. Bác sĩ thấy có
kì không?
- Ủa, kì chỗ nào vậy bác?
- Thì nó yêu thằng bé nhỏ hơn nó mười tuổi.
- Ủa, có sao đâu bác. Con thấy trên thế giới hàng triệu hàng triệu
cặp như vậy mà. Có khi chồng lớn gấp đôi gấp ba tuổi vợ, và ngược
lại.
- Cái đó là trên thế giới, còn cái này ở Việt Nam.
- Việt Nam thì sao? Ở Việt Nam thì không được yêu và không
được lấy người mình yêu à?
- Bác sĩ còn nhỏ không hiểu chuyện đâu. Ở Việt Nam thì bị dị
nghị, bị cho là... Mà thôi, tôi đau ngực lắm.
- Triệu chứng đau ngực của bác có thể bắt nguồn từ nguyên nhân
đó, chứ không phải bệnh tim đâu.
- Không phải thế đâu bác sĩ. Tôi sợ con tôi lấy thằng bé đó về nó
sẽ khổ. Mai này sanh con rồi già rồi xấu xí rồi bị bỏ rơi...
- Bác biết không, nếu bây giờ cô ấy không được yêu, không được
lấy người mình yêu cô ấy mới khổ. Sống là sống cho giây phút hiện tại
này chứ không phải cho tương lai. Khi có tình yêu, con người sẽ rất
mạnh mẽ, luôn vượt qua được mỗi khó khăn. Cháu chỉ sợ cô ấy
không có tình yêu, và không dám sống chết cho tình yêu của mình
thôi.
- Đúng là ngôn ngữ của tuổi trẻ.
Thật ra thì cuộc sống vốn dĩ rất đơn giản và nhẹ nhàng nếu mình
mở rộng trái tim và cách nhìn ra hơn nữa.
Kể đến đây mình nhớ năm ngoái có cấp cứu một người mẹ 54
tuổi uống một trăm viên paracetamol để tự tử. Trong lúc súc ruột và
cho uống Acetyl Cystine mình hỏi: Tại sao cô phải tự tử?
- Con trai tôi đồng tính.
- Con cô đồng tính thì có sao đâu mà cô tự tử?
- Bác sĩ nói gì kì vậy? Nó đồng tính mà, xấu hổ tổ tiên dòng họ.
Tôi không chết đi thì còn dám nhìn mặt ai nữa?
- Cô làm vậy, cô có vui, có hạnh phúc không?
- Không.
- Cô làm vậy, con cô có vui, có hạnh phúc không?
- Chắc không.
- Cô làm vậy, bà con lối xóm đồng nghiệp của cô có vui, có hạnh
phúc không?
- Ơ... Bác sĩ!
Bệnh nhân chỉ thốt lên tới đó rồi khóc nức nở.
- Hễ là con người ai cũng mong muốn yêu thương và được yêu
thương. Có người yêu thương người khác giới, có người yêu thương
người đồng giới, có người yêu thương con đường tu hành giải thoát,
có người yêu thương lối sống độc thân, tự do... Đa dạng và phong phú
vốn dĩ là quy luật tự nhiên của cuộc sống. Chúng ta không thể áp đặt
hay phán xét người khác khi họ không giống ta được.
Hai hôm sau mình nghe tin người mẹ ấy qua đời vì viêm gan tối
cấp. Một cái chết thương tâm. Chắc chắn con của cô ấy sẽ đau đớn và
day dứt suốt cả đời.
Bạn ơi, có bao giờ một lời nói vô tình hay cố ý của bạn khi nhận
xét về người khác đã đẩy người ta vào ngõ cụt, đã bức tử một sinh
mạng hay không?
Bạn ơi, có bao giờ bạn nhìn cuộc sống với tâm hồn bao dung,
luôn luôn lắng nghe với trái tim hiểu biết và yêu thương không?
Có một đoạn Phúc Âm mà mình rất thích, Madelena là gái điếm
cao cấp, không hiểu vì lý do gì mà chị ta rất yêu mến Chúa Giêsu. Khi
biết Chúa Giêsu vào nhà quan tư tế, chị bất chấp tất cả, chạy đến quỳ
bên Chúa. Chị xức dầu thơm và hôn lên chân Chúa. Chị khóc như
mưa, nước mắt nhỏ xuống chân Chúa, rồi chị lấy tóc đen dài óng
mượt lau đi. Chúa Giêsu ngồi lặng im để cho chị làm những điều ấy.
Bấy giờ các quan tư tế, các thầy cúng và đám đông xôn xao: Tại sao
ông ấy để cho người đàn bà ô uế kia lại gần mình? Tại sao ông ấy là
Chúa mà đi giao du với hạng cặn bã ấy?
Chúa Giêsu nghe thấy liền mỉm cười: Trong mắt ta, chẳng ai trong
sạch cũng chẳng ai ô uế. Ai yêu nhiều sẽ được vị tha nhiều.
Vâng, mình chỉ muốn lặp lại một điều: Ai yêu nhiều sẽ được vị tha
nhiều.
Thường thì người ta chỉ khóc khi xúc động đến tận cùng. Giọt
nước mắt của Madelena thật trong ngần làm sao. Giọt nước mắt ăn
năn, giọt nước mắt thanh tẩy.
- Xin lỗi bác sĩ Du?
- Ừm, đúng rồi.
- Em là con của bệnh nhân mới tự tử hôm nọ. Em đến đây để cám
ơn bác sĩ.
- Cám ơn? Mẹ em đã ra đi rồi mà?
- Dạ. Mẹ em đi thanh thản lắm. Những giây phút cuối cùng mẹ và
em đã khóc rất nhiều. Mẹ nói: Mẹ xin lỗi vì đã làm khổ con. Nếu như
mẹ gặp bác sĩ đó sớm hơn...
Em cũng nói: Con xin lỗi mẹ. Con đâu muốn con lạc loài như thế,
để mẹ đau...
Nói tới đó chàng trai bật khóc, mình vỗ vai anh ta rồi nhìn lên bầu
trời, bầu trời hôm đó thật đẹp, thật bao la và rộng lớn.
Vốn dĩ bầu trời luôn là như thế, chỉ do trái tim chúng ta chật chội
thôi, đúng không bạn?
Đôi tay nhân gian chưa từng độ
lượng
M
ột lần nọ tôi đi khám bệnh từ thiện cho những đứa trẻ mồ
côi tật nguyền ở Thủ Đức. Thật ra tôi không muốn đi, vì đó
là Chủ Nhật, ngày để nghỉ ngơi. Ngày mà tôi có thể nằm dài
trên sofa vừa uống bia vừa xem trận bóng ngoại hạng, thi
thoảng gào lên tức tối, cứ y như là cả cuộc đời chỉ có mỗi chuyện đá
bóng vào gôn là có ý nghĩa.
Tôi khám qua quýt cho xong. Lúc ra về tôi lướt qua những ma sơ
chăm sóc trẻ. Họ chẳng có gì đặc biệt, không phấn son với những
chiếc áo dòng màu xanh. Nhưng khi gần tới cổng, tôi thấy một ma sơ
dáng người nhỏ thó, chiếc lưng còng xuống, vẻ như đang gánh một
vật gì đó quá lớn trên vai. Cam chịu. Cô chỉ có một cánh tay trái, cánh
tay phải đã cụt.
Khi bước qua, tôi cúi đầu chào theo phép lịch sự tối thiểu của một
bác sĩ. Nhưng lúc cúi xuống, vô tình tôi cảm nhận được một mùi
hương thanh thoát tỏa lan nhẹ nhàng từ cánh tay đang kéo chiếc cổng
sắt nặng nề.
Tại sao ma sơ tật nguyền này lại có đôi tay thơm tho đến thế?
Câu hỏi đó theo tôi suốt chặng đường về. Để rồi từng đêm từng
đêm tôi bị mùi hương đó ám ảnh. Tôi nói với đồng nghiệp, Mọi người
đều bật cười và trêu: Mày nên đi khám tâm thần, bị ảo khứu, nguy
hiểm lắm. Ha ha… sau những nụ cười vui vẻ ấy tôi đâm hoang mang.
Không lẽ mình bị tâm thần? Không lẽ đôi tay xấu xí, tật nguyền ấy lại
có thể ám mình? Tôi có rất nhiều đôi tay để ám cơ mà? Những đôi tay
hồng hào, mềm mát như gió của bạn tình, những đôi tay đầy ma lực
từng ngón như rắn lên xuống, làm tôi kiệt sức bao lần.
Quyết không để mình bị tâm thần lãng như vậy, tôi đi Thủ Đức
một chuyến nữa. Vẫn người ma sơ có đôi tay gớm ghiếc ấy mở cổng
và vẫn mùi hương thanh khiết bay, váng vất như hương hoa hồ điệp.
Người ma sơ tên Thị Mây bối rối cúi xuống trả lời khi nghe tôi hỏi:
Dạ... tại sơ bị tai nạn giao thông. Chỉ vậy thôi, đúng chỉ vậy thôi, tai
nạn giao thông nghiền nát cánh tay phải của ma sơ. Như vậy đó, ừ thì
cũng như bao người cụt chân, cụt tay khác bị tai nạn. Thế thôi. Có gì
mà vướng bận?
Tôi quay về Sài Gòn, nhủ lòng mình rảnh và vớ vẩn quá. Lo công
việc đi, còn bao nhiêu thú để ăn chơi, còn bao nhiêu bàn tay đẹp để
nắm, để sờ mò những khi bản năng thôi thúc, đúng không? Nhưng tất
cả vẫn như cũ. Hết ngày rồi lại đêm mùi hương cánh tay đó vẫn
thoang thoảng quanh tôi. Khi thì dịu dàng như mùi hoa chanh, khi thì
nồng nàn như mùi hoa nguyệt quế. Tôi sợ đến nỗi, tưởng mình đã
điên. Sao kỳ lạ đến như vậy? Một ma sơ có đôi tay cụt vì tai nạn thì có
gì là bất thường? Tôi điện thoại cho thằng bạn thân, thạc sĩ chuyên
khoa tâm thần, nó cười hú hú lên rồi phán: Mày bị con nhỏ “viêm
cánh “ bỏ bùa rồi, ha ha ha, mày có gu với mùi hôi đó, cưới đi, để tối
tối hít hít ngửi ngửi cho sướng, ha ha ha. Tôi cũng ha ha ha trong
ngượng ngùng.
Nhân dịp có chuyên gia tâm lý bên Mỹ qua dự hội nghị Chăm sóc
toàn diện cho bệnh nhân tai biến mạch máu não. Tôi liên lạc xin một
cuộc hẹn để tư vấn. Thật khó, vì bà ta không có ý định là qua Việt
Nam khám chữa bệnh. Người nước ngoài rất rõ ràng trong công việc.
Sau khi hỏi hết mọi chuyện, bà Rose, chuyên gia tâm lý Mỹ, nhìn tôi
từ đầu đến chân rồi dừng ở khoảng giữa. Tôi hơi ngượng một chút
với cái nhìn soi mói ấy.
- Lần cuối cậu quan hệ tình dục khi nào?
Tôi quan hệ tình dục thì liên quan gì đến vụ ám ảnh cánh tay cụt,
tôi suy nghĩ như thế, nhưng vẫn trả lời: “Cách đây ba tháng”.
- Tại sao lâu thế? Tôi nghĩ vấn đề của cậu là thiếu thốn trong việc
quan hệ, hay không thỏa mãn trong vấn đề chăn gối nên mới như vậy.
Trời… Sao người nước ngoài hay liên kết mọi sự rắc rối cuộc sống vào
trong tình dục thế kia? Hay họ xem việc đó cũng giống như ăn, ngủ,
cầu nguyện?
Bó tay. Tôi hay dùng nhiều từ “thông dụng” như thế. Chứ còn biết
làm gì? Nhiều khi ngủ tôi mở bung hết cửa sổ xịt nước hoa khắp
phòng mà không thể đuổi được mùi hương đó.
Tôi đành quấy quả trở xuống Thủ Đức. Vẫn người ma sơ có cái
tên quê mùa Thị Mây ấy mở cổng. Và vẫn lời đáp nhẹ như bấc, sơ bị
tai nạn giao thông. Nhưng ánh mắt ma sơ nhìn tôi rất khó hiểu.
Lần này tôi không về vội, tôi đi lang thang trong khuôn viên ngôi
nhà dòng dưới hàng cây bàng xanh thẳm lá. Tôi ngồi xuống một chiếc
ghế đá. Không gian thật thoáng đãng và thanh bình. Bầu trời rất trong
và mây trắng trôi nhởn nhơ. Tôi giật mình tự hỏi, sao tháng ngày qua
tôi cuống cuồng hết đi rồi chạy, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng để
được gì? Tôi chưa bao giờ chịu dừng lại ngồi xuống bên một tách trà
thơm để ngắm nhìn cuộc sống, hay đơn giản hơn để đọc một trang
sách.
Vô tình tôi nhìn vào căn phòng đối diện. Tiếng cười the thé của lũ
trẻ tật nguyền vọng ra, có một ma sơ già ngồi giữa chúng. Bà ta vỗ tay
nhè nhẹ vào nhau, hết nghiêng nhìn đứa này ríu rít cười, đến nghiêng
nhìn đứa kia nheo mắt. Cả căn phòng như bừng sáng. Thứ ánh sáng
trong trẻo thánh thiện. Nụ cười móm mém không có son môi, không
có phấn má, mà sao đẹp đến thế. Lũ trẻ bu quanh chạy tới chạy lui ríu
rít. Tiếng ú ớ vỡ ra thành hàng ngàn tiếng leng keng reo lên trong gió.
Tôi như chết lặng, sững sờ trước hình ảnh ấy. Đẹp quá, thật quá, lộng
lẫy quá. Nắng chan hoà, gió cũng chan hoà. Không biết bao lâu tôi
mới choàng tỉnh. Bối rối nhận ra có một linh mục già ngồi kế bên.
Khuôn mặt ông ta toát lên một vẻ hiền từ bình an. Ánh mắt như chờ
đợi tôi trút nỗi lòng. Tôi hỏi, sao cánh tay ma sơ Mây bị cụt. Trầm
ngâm một chút ông kể:
“Năm 16 tuổi, thay vì như những cô gái khác, ngây thơ vui đùa
cùng bạn bè, Mây cùng mẹ Mây đến nhà dòng này xin khấn trọn đời.
Lúc đó Mẹ bề trên nhìn Mây ái ngại, vì Mây là con một, gia đình lại
giàu có. Mẹ ruột của Mây rưng rưng nước mắt, nhưng trong giọt
nước mắt ấy có một tình yêu, một niềm tự hào.
Năm 18 tuổi, Mây ra dáng một thiếu nữ mơn mởn, tóc dài đen
nhánh, đôi tay xinh đẹp mềm mại, rất khéo nấu ăn, thêu thùa. Nhưng
lúc nào Mây cũng giấu mình trong chiếc áo dòng tu kín đáo.
Có một đêm cô gõ cửa Mẹ bề trên, xin cho được ra làng mồ côi,
chăm nuôi mấy em nhỏ. Mẹ bề trên ưng thuận. Thế là đôi tay đẹp kia
hằng ngày mớm cơm đút cháo cho mấy em. Có khi các em sốt, Mây
thức trắng đưa bàn tay mình đặt lên trán chúng, xem nhiệt độ thế
nào, rồi nhúng khăn lau tới lau lui. Bàn tay búp măng mũm mĩm
không còn nữa, mà thay vào đó là bàn tay không ngần ngại hốt phân
dãi của các em đi đổ. Nhiều đêm, thấy đôi tay ấy chắp lại trước ngực
cầu nguyện. Cầu nguyện điều gì không ai biết. Chỉ biết rằng đôi tay đó
không còn như xưa...
Hôm kia, có một bé chạy tung tăng trong sân, cổng để mở, bé
băng ra đường. Xe tải dìu dập trên xa lộ lớn. Em bé ấy quá nhỏ, và lao
ra quá nhanh, nên không ai kịp trở tay. Rầm, khi tất cả các sơ chạy ra
thì tiếng em bé khóc lên thất thanh thật to. Bên cạnh em, Mây nằm
nhắm nghiền mắt. Cánh tay phải bị bánh xe nghiền nát. Máu chảy
lênh láng.
Khi tỉnh dậy cô kể: Lúc đó, con đang đứng trên dải phân cách chờ
băng qua đường thì thấy nó lao ra giữa xa lộ, con sợ quá, chạy ào đến,
ôm nó, lăn vội vào. Tội nghiệp nó lắm, nó sợ quá, khóc thét lên. Nghe
Mây kể, mọi người chưa hết bàng hoàng. Sao cô kể chuyện hồn nhiên
đến thế? Liều cả mạng mình mà không tiếc chỉ để cứu một đứa bé tật
nguyền, rồi còn tội nghiệp vì nó sợ khóc thét lên. Có lẽ Mây bị khùng
mất rồi. Không khùng ai làm thế ? Từ đó cô lại xin Mẹ bề trên đứng
gác cổng ra vào, cô sợ các em tật nguyền kia, không ý thức lại lao ra
giữa dòng xe. Cô nói cuộc sống đáng quý lắm.
- Con xin lỗi mẹ, vì con cứ đòi hỏi mẹ hết lần này đến lần khác.
Mẹ bề trên bật khóc: Con đâu có gì phải xin lỗi. Con luôn đòi hỏi để
phụng sự người khác.
Thế là từ đó, Mây thành người gác cổng. Khi được hỏi tại sao cô
bị cụt tay, cô đáp nhẹ như bấc, bị tai nạn giao thông.
Tôi không dám hỏi, cô có tiếc vì mất cánh tay không. Vì hỏi như
vậy là thừa. Ngay cả mạng mình cô còn không tiếc.
Vị linh mục già kết thúc câu chuyện. Nắng chiều rải rác xuống
thềm như một tràng hoa rực rỡ. Chỉ có hoa nắng mới kết vừa vương
miện cho những con người ở đây. Tất cả loài hoa thế gian, tất cả kim
cương, ngọc bảo thế gian khi đính vào vương miện chỉ làm cho nó
trần tục hơn, vật chất hơn mà thôi.
Bây giờ tôi mới biết, vì sao đôi tay của Mây có hương thơm kỳ lạ.
Và bây giờ tôi mới biết tại sao nụ cười và ánh mắt những người ở đây
luôn ẩn chứa một trời long lanh nắng sớm.
Bởi vì như linh mục Nguyễn Tầm Thường đã viết: Hy sinh vì
người khác luôn cho hương thơm bay ngược chiều gió. Gánh nặng vì
tình yêu luôn song hành cùng sức mạnh vô song. Bất cứ gỗ đá nào
chạm phải tình yêu đều trở nên bao dung mềm mại.
Tôi về thành phố, thấy lòng mình bỗng chật. Những gì trước đây
tôi cho là đúng, bây giờ tôi đâm nghi ngờ. Những gì trước đây tôi luôn
theo đuổi, giành giật để có, bây giờ thấy chẳng còn quan trọng nữa.
Những tay thét ra lửa, những tay sừng sỏ mà tôi từng kính nể,
bỗng dưng tôi thấy họ bình thường. Họ cố gắng dùng đôi bàn tay
chứng tỏ mình, khuếch trương mình, những cái họ có được chỉ là thứ
trơ trẽn. Họ không bình yên trên vật chất họ có được. Họ khoác
những chiếc áo sang trọng, tay đeo đầy những kim cương, xịt toàn
nước hoa hảo hạng, nhưng không bao giờ có mùi hương thanh tao,
dịu ngọt, tỏa lan khắp bầu trời.
Tôi bị ám ảnh, vì trong tôi hoài thai một lối sống. Tôi muốn t...
 





